WebNovels

Chapter 8 - Chương 8: Con Đường Không Thuộc Hiện Tại

Con đường tro sáng kéo dài từ quảng trường lên bầu trời.

Nó không có bậc thang.

Không có lan can.

Chỉ là một dải ánh sáng mờ, treo lơ lửng giữa thành phố bị lãng quên và cánh cửa ký ức thứ hai.

Đứa bé đứng trên con đường đó.

Tro từ cơ thể nó rơi xuống từng hạt, biến thành những cánh hoa sáng mờ rồi tan biến trong không khí.

“Ca ca… đi thôi.”

Giọng nó nhỏ đến mức giống một ký ức sắp tắt.

Lâm Vô Trần đứng dưới quảng trường.

Gió tro thổi qua vạt áo hắn.

Mang theo mùi thời gian bị bỏ lại.

Hắn nhìn đứa bé.

Một cảm giác quen thuộc âm ỉ trong tim, giống như một bài ca hắn từng nghe khi còn rất nhỏ… nhưng không thể nhớ được giai điệu.

Sau lưng hắn, Tô Thanh Nguyệt khẽ nói:

“Đừng bước lên đó.”

Hắn quay lại nhìn nàng.

Ánh mắt nàng bình tĩnh.

Nhưng bàn tay nắm chuôi kiếm run rất nhẹ.

“Ngươi nghĩ đó là quá khứ thật sao?”

Nàng hỏi.

Hắn im lặng.

Đứa bé trên con đường ánh sáng bước thêm một bước.

“Ngươi đã hứa.”

Tro dưới chân nó lan rộng, phủ lên những bậc thềm của con đường, tạo thành những hình ảnh mờ ảo.

Những căn nhà cổ.

Những con phố đầy người.

Những đứa trẻ chạy qua quảng trường.

Một thành phố đang sống.

Sinh linh giữ cổng ký ức lùi lại một bước.

“Đó không phải ký ức.”

Nó nói.

“Đó là ký ức đang cố viết lại hiện tại.”

Đạo Tàng trong thức hải Lâm Vô Trần rung lên.

Trang kinh trống xuất hiện dòng chữ đỏ.

“Người đọc đang tiếp cận tầng ký ức phân nhánh.”

“Cảnh báo: bản thể hiện tại có thể bị chồng lấp.”

Gió tro dừng lại.

Không gian quanh quảng trường trở nên nặng nề.

Lâm Vô Trần nhìn bàn tay mình.

Những sợi tơ vận mệnh đang mờ đi từng sợi, giống như đang bị kéo về phía con đường ánh sáng.

“Ta đã từng sống ở đây sao…”

Hắn thì thầm.

Đứa bé mỉm cười.

“Ngươi chưa từng rời đi.”

Câu trả lời khiến tim hắn khựng lại.

Sau lưng, Tô Thanh Nguyệt bước lên một bước.

“Vô Trần.”

Hắn quay đầu nhìn nàng.

Một khoảng trống sâu thẳm mở ra trong trí nhớ hắn.

Hắn biết nàng quan trọng.

Nhưng không nhớ vì sao.

“Ngươi đang sống ở hiện tại.”

Nàng nói.

“Đừng để một quá khứ không thuộc về ngươi nuốt chửng ngươi.”

Đứa bé lắc đầu.

“Hiện tại chỉ là ký ức chưa kịp bị quên.”

Tro quanh nó bùng lên.

Con đường ánh sáng mở rộng thêm.

Những hình ảnh trên con đường trở nên rõ ràng hơn.

Lâm Vô Trần thấy chính mình.

Một phiên bản khác của hắn.

Người đó đang đứng trong quảng trường, mặc đạo bào khác, ánh mắt lạnh lùng hơn, tay cầm thanh kiếm bạc cổ.

Phiên bản kia quay đầu nhìn hắn.

“Ngươi đến trễ rồi.”

Âm thanh vang lên trực tiếp trong tâm trí.

Lâm Vô Trần giật mình.

“Ngươi… là ai?”

Phiên bản kia cười nhạt.

“Là người đã sống cuộc đời mà ngươi vừa quên.”

Không gian rung lên.

Tro từ thành phố bay lên, tạo thành một bầu trời giả phía trên con đường ánh sáng.

Sinh linh giữ cổng ký ức hét lên:

“ĐỪNG NHÌN HẮN!”

“Đó là bản thể ký ức đang cố thay thế ngươi!”

Đạo Tàng rung mạnh.

Một dòng chữ khác xuất hiện.

“Bản thể ký ức đang yêu cầu hợp nhất.”

Phiên bản kia bước về phía Lâm Vô Trần.

Mỗi bước chân hắn đi qua, con đường tro nở hoa ánh sáng.

“Ngươi không cần đau khổ để giữ ký ức.”

Hắn nói.

“Ta đã nhớ thay cho ngươi.”

Một cơn lạnh lan khắp cơ thể Lâm Vô Trần.

Hắn cảm thấy… yên bình.

Một phần trong hắn muốn bước lên con đường đó.

Muốn để ai đó khác gánh vác tất cả ký ức.

Tô Thanh Nguyệt đột nhiên nắm chặt tay hắn.

Bàn tay nàng lạnh.

Nhưng rất thật.

“Đừng trốn.”

Nàng nói.

Giọng nàng rất nhỏ.

“Ta không biết ngươi từng là ai.”

“Nhưng ta biết ngươi đang đứng ở đây.”

Câu nói khiến trái tim hắn đau nhói.

Một ký ức mờ ảo lóe lên.

Hắn thấy mình đứng dưới mưa, nghe ai đó gọi tên hắn.

Âm thanh tan biến trước khi hắn kịp nhận ra giọng nói.

Phiên bản ký ức đứng giữa con đường ánh sáng.

“Ngươi nghĩ mình đang sống sao?”

“Ngươi chỉ là phần còn sót lại.”

Tro bùng lên quanh hắn, tạo thành những hình ảnh.

Một thế giới nơi thành phố này chưa từng bị phong ấn.

Một thế giới nơi hắn đã cứu được cư dân nơi đây.

Một thế giới nơi hắn không mất ký ức.

“Chọn ta.”

Phiên bản kia nói.

“Ta sẽ trả lại tất cả những gì ngươi đã mất.”

Đạo Tàng phát sáng dữ dội.

Trang kinh trống xuất hiện hai dòng chữ:

“Chấp nhận hợp nhất ký ức phân nhánh.”

“Hoặc giữ bản thể hiện tại và tiếp tục mất ký ức.”

Gió tro xoáy quanh quảng trường.

Lâm Vô Trần đứng giữa hai phiên bản của chính mình.

Một bên là ký ức trọn vẹn.

Một bên là hiện tại đang vỡ vụn.

Hắn nhìn bàn tay Tô Thanh Nguyệt đang nắm lấy mình.

Hắn không nhớ lần đầu gặp nàng.

Nhưng hắn cảm thấy…

Nếu buông tay nàng…

Có lẽ hắn sẽ mất thứ gì đó không thể gọi tên.

Hắn hít sâu.

“Ta không cần một cuộc đời hoàn hảo.”

Hắn nói.

“Ta chỉ cần biết mình đang sống.”

Hắn kéo tay ra khỏi con đường ánh sáng.

Khoảnh khắc đó—

ẦM!!!

Con đường tro vỡ vụn.

Phiên bản ký ức đứng sững lại.

Ánh mắt hắn lạnh đi.

“Ngươi chọn đau khổ.”

“Không.”

Lâm Vô Trần nói.

“Ta chọn tồn tại.”

Bầu trời ký ức phía trên nứt toạc.

Cánh cửa tầng ký ức thứ hai mở rộng.

Một cơn gió cổ xưa thổi xuống thành phố.

Sinh linh giữ cổng ký ức quỳ xuống.

“Người đọc đã từ chối hợp nhất…”

“Quá trình xóa bản thể bắt đầu.”

Đạo Tàng rung lên dữ dội.

Một dòng chữ cuối cùng xuất hiện:

“Người đọc đang bước vào tầng ký ức thứ hai… với tư cách sinh linh không còn thuộc về bất kỳ timeline nào.”

Tro bắt đầu rơi như mưa.

Và từ sâu trong cánh cửa ánh sáng…

Một tiếng bước chân vang lên.

More Chapters