WebNovels

Chapter 10 - Chương 10: Kho Lưu Trữ Những Cái Chết

Cánh cửa phía sau thư viện mở ra mà không phát ra âm thanh.

Không phải vì nó chuyển động nhẹ.

Mà vì âm thanh… đã bị xóa khỏi nơi đó.

Lâm Vô Trần đứng trước ngưỡng cửa.

Trong tay hắn vẫn là quyển sách trống mà Người Ghi Chép vừa trao.

Những dòng chữ hắn vừa viết —

“Ta vẫn đang sống.”

— đang phát sáng yếu ớt trên trang đầu.

“Đi tiếp.”

Người Ghi Chép nói.

Giọng hắn vang lên như một dòng chữ vừa được viết xong.

“Đây là tầng lưu trữ nơi các timeline không chỉ thất bại…”

Hắn dừng lại.

“…mà đã chết.”

Gió từ cánh cửa tràn ra.

Không lạnh.

Không nóng.

Chỉ mang theo cảm giác… bị lãng quên.

Lâm Vô Trần bước qua ngưỡng cửa.

Thư viện phía sau tan biến.

Trước mặt hắn là một hành lang dài vô tận.

Hai bên hành lang là những hốc tường.

Trong mỗi hốc tường có một quan tài.

Không phải quan tài gỗ.

Quan tài làm bằng tro nén chặt, bề mặt phủ đầy những dòng chữ mờ đang liên tục thay đổi.

“Đây là…”

“Những cái chết của thực tại.”

Người Ghi Chép trả lời.

Mỗi bước chân họ đi qua hành lang, những dòng chữ trên quan tài rung nhẹ, giống như tim đập.

Lâm Vô Trần dừng lại trước một quan tài.

Hắn không chạm vào.

Nhưng hắn cảm nhận được thứ gì đó quen thuộc.

Người Ghi Chép nhìn hắn.

“Ngươi có thể đọc nó.”

“Ta không muốn đọc thêm những kết thúc của mình.”

“Không.”

Người Ghi Chép nói.

“Đây không phải kết thúc của ngươi.”

“Đây là cái chết của những thế giới mà ngươi từng tồn tại.”

Câu nói khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề.

Lâm Vô Trần giơ tay.

Chạm vào bề mặt quan tài.

Khoảnh khắc đó—

ẦM!!!

Một dòng ký ức tràn vào tâm trí hắn.

Hắn thấy một thế giới.

Bầu trời xanh nhạt.

Một thành phố chưa từng bị phong ấn.

Những con đường đầy tiếng cười.

Trong thế giới đó, hắn đang đứng trên tường thành, tay cầm kiếm bạc cổ.

Một thiếu nữ đứng bên cạnh hắn.

Nàng quay đầu nhìn hắn.

Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến tim hắn nhói lên.

“Chúng ta đã thắng rồi.”

Nàng nói.

Hình ảnh vỡ tan.

Lâm Vô Trần lùi lại.

“Thế giới đó… tồn tại thật sao?”

Người Ghi Chép gật đầu.

“Đã từng.”

“Vì sao nó chết?”

Người Ghi Chép chạm vào bề mặt quan tài.

Những dòng chữ trên đó phát sáng.

“Vì câu chuyện của nó kết thúc.”

Một cơn rung nhẹ chạy dọc hành lang.

Từ sâu bên trong, tiếng nứt vang lên.

Một trong những quan tài phía xa bắt đầu rạn vỡ.

Tro rơi xuống sàn như tuyết.

Từ bên trong, một bàn tay vươn ra.

Người Ghi Chép cau mày.

“Timeline chưa hoàn toàn chết.”

Quan tài nứt toạc.

Một sinh linh bước ra.

Cơ thể nó được ghép từ những đoạn ký ức vỡ vụn.

Khuôn mặt thay đổi liên tục.

Khi là người.

Khi là bóng tro.

Ánh mắt nó dừng lại trên Lâm Vô Trần.

“Ngươi…”

Nó thì thầm.

“Ngươi đã bỏ rơi chúng ta.”

Không khí lạnh đi.

Tro từ các quan tài xung quanh bắt đầu bay lên.

Người Ghi Chép lùi lại một bước.

“Cẩn thận.”

“Đây là Hồn Nhánh Thời Gian.”

Sinh linh kia bước về phía Lâm Vô Trần.

Mỗi bước chân nó đi qua, hành lang phía sau sụp đổ thành bụi.

“Ngươi đã sống… trong chúng ta.”

Nó nói.

“Rồi ngươi rời đi… để chúng ta chết.”

Đạo Tàng rung lên dữ dội.

Một dòng chữ đỏ xuất hiện:

“Cảnh báo: Timeline chết đang yêu cầu phục sinh thông qua bản thể người đọc.”

Sinh linh Hồn Nhánh Thời Gian giơ tay.

Hàng trăm sợi tro bay lên, quấn quanh Lâm Vô Trần.

Những hình ảnh lóe lên.

Những cuộc đời hắn chưa từng nhớ.

Những thế giới nơi hắn đã chọn khác.

Cơn đau bùng lên trong đầu hắn.

“Ngươi phải nhớ chúng ta…”

Sinh linh thì thầm.

“Hoặc chúng ta sẽ chiếm lấy ký ức của ngươi.”

Người Ghi Chép hét lên:

“Viết bản thể của ngươi!”

Lâm Vô Trần mở quyển sách trống.

Bàn tay hắn run dữ dội.

Tro quấn quanh cổ tay hắn, kéo ngòi bút ánh sáng lệch đi.

Hình ảnh các timeline chết tiếp tục tràn vào tâm trí.

Hắn thấy mình chết.

Hắn thấy mình phản bội.

Hắn thấy mình biến mất trong bóng tối.

Ngòi bút rơi khỏi tay hắn.

Sinh linh Hồn Timeline tiến sát.

“Chúng ta sẽ tồn tại… thông qua ngươi.”

Khoảnh khắc đó—

Một ký ức mờ lóe lên.

Một giọng nói dịu dàng gọi tên hắn.

Hắn không nhớ người nói là ai.

Nhưng cảm giác… rất thật.

Hắn siết chặt tay.

Nhặt lại ngòi bút.

Hắn viết.

“Ta không phải kết thúc của các ngươi.”

Tro quanh hắn rung mạnh.

Hắn viết tiếp.

“Ta là người sẽ ghi lại cái chết của các ngươi… để các ngươi không bị quên.”

ẦM!!!

Quyển sách phát sáng.

Những sợi tro đang quấn quanh hắn tan rã.

Sinh linh Hồn Timeline khựng lại.

Khuôn mặt nó chậm rãi ổn định.

Lần đầu tiên, nó có biểu cảm.

“…Chúng ta… vẫn sẽ được nhớ sao?”

Lâm Vô Trần nhìn nó.

Hắn không biết mình đang nói với ai.

Nhưng hắn trả lời:

“Không có câu chuyện nào chết… nếu còn người kể lại.”

Sinh linh tro mỉm cười.

Cơ thể nó tan thành bụi sáng.

Tro bay lên, quay trở lại quan tài.

Hành lang dần yên tĩnh.

Người Ghi Chép nhìn Lâm Vô Trần rất lâu.

“Ngươi vừa học được điều thứ hai.”

“Điều gì?”

“Ghi chép cái chết… cũng là một dạng cứu rỗi.”

Hành lang phía trước mở ra.

Một cầu thang xoắn ốc xuất hiện, dẫn xuống tầng sâu hơn.

Đạo Tàng rung lên lần nữa.

Một dòng chữ mới hiện ra:

“Người đọc đã đạt quyền: Lưu trữ Timeline.”

Và từ dưới cầu thang…

Một tiếng thì thầm vang lên.

“Những câu chuyện chưa từng được sinh ra… đang chờ ngươi.”

More Chapters