Cầu thang xoắn ốc kéo dài xuống vô tận.
Không gian nơi đây không còn hình dạng rõ ràng.
Từng lớp hư vô chồng lên nhau, giống như những trang Mệnh Văn bị gập lại quá nhiều lần, khiến câu chữ trên đó vỡ vụn, méo mó, rồi trôi dạt trong khoảng lặng của tồn tại.
Lâm Vô Trần bước chậm.
Hắn cảm thấy linh hồn mình nhẹ dần.
Không phải thăng hoa.
Mà giống như một phần trọng lượng từng giữ hắn lại… đang bị rút khỏi bản thể.
Hắn biết.
Hắn lại mất một ký ức.
Chỉ là hắn không còn nhớ mình đã đánh rơi điều gì.
Người Ghi Chép đi phía sau.
Rất lâu sau, hắn khẽ nói:
“Ngươi còn nhớ… vì sao mình bắt đầu bước vào Đạo Tàng không?”
Lâm Vô Trần im lặng.
Hắn tìm kiếm trong khoảng tối của ký ức.
Không có câu trả lời.
“…Không.”
Người Ghi Chép gật đầu.
“Vậy là ngươi đã đi xa hơn rất nhiều kẻ từng chạm vào nơi này.”
Cầu thang đột nhiên kết thúc.
Phía trước mở ra một khoảng không rộng lớn.
Không có trời.
Không có đất.
Chỉ có vô số tấm Mệnh Văn khổng lồ treo lơ lửng trong hư không.
Trên mỗi tấm đều có chữ.
Nhưng tất cả đều bị gạch bỏ.
Những dòng văn bị xé ngang, bị cắt cụt, bị ép xoá khỏi lịch sử.
“Đây là đâu?”
Lâm Vô Trần hỏi.
Người Ghi Chép nhìn những tấm Mệnh Văn đó, ánh mắt trầm xuống.
“Thư Trường Dị Bản.”
“Nơi lưu giữ những tồn tại… từng xuất hiện trong Thời Mạch, nhưng không được Luật Thừa Nhận cho phép tiếp tục.”
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Những tấm Mệnh Văn rung nhẹ.
Từng hàng chữ bị gạch bỏ bắt đầu rỉ ra ánh sáng nhạt, giống máu của ký ức.
Lâm Vô Trần tiến tới gần một tấm.
Trên đó chỉ còn lại một đoạn ngắn:
“Một thế giới nơi sinh linh có thể thay đổi kết cục của chính mình.”
Phía dưới bị xoá trắng.
Hắn đưa tay chạm vào.
Khoảnh khắc tiếp xúc —
ẦM!!!
Một cơn sóng ký ức tràn vào tâm trí.
Hắn thấy bầu trời nứt vỡ.
Sinh linh quỳ dưới mưa tro, cố sửa lại định mệnh đã được viết.
Sau cùng, toàn bộ thế giới bị kéo khỏi Thời Mạch, giống như chưa từng tồn tại.
Lâm Vô Trần lùi lại.
“Vì sao…”
Giọng hắn khàn đi.
“…chúng bị xoá?”
Người Ghi Chép đáp:
“Bởi vì nếu sinh linh có thể tự viết kết thúc…”
“…Mệnh Văn sẽ không còn ý nghĩa.”
Không gian rung nhẹ.
Một tiếng nứt vang lên từ xa.
Một tấm Mệnh Văn đột nhiên mở ra.
Những dòng chữ từng bị gạch bỏ bắt đầu tự nối lại.
Người Ghi Chép biến sắc.
“Dị Bản đang thức tỉnh.”
Tấm Mệnh Văn vỡ toạc.
Một hình người bước ra.
Thân thể nó được ghép từ những đoạn văn bị xoá.
Những câu chữ dang dở trôi quanh nó như tro sáng.
Ánh mắt nó dừng trên Lâm Vô Trần.
“Ngươi…”
Giọng nói khàn khô, như tiếng giấy cổ bị xé rách.
“Ngươi là kẻ dám tồn tại ngoài Luật Thừa Nhận.”
Đạo Tàng rung lên dữ dội.
Những dòng chữ đỏ hiện lên rồi tan biến.
Sinh linh kia bước tới.
Mỗi bước chân nó đi qua, các Mệnh Văn xung quanh đồng loạt rạn nứt.
“Chúng ta từng sống.”
“Chúng ta từng có kết thúc.”
“Nhưng chúng ta bị gạch khỏi câu chuyện.”
Nó dừng lại cách Lâm Vô Trần vài bước.
“Ngươi có thể… viết lại chúng ta không?”
Không gian lạnh đi.
Lâm Vô Trần im lặng.
Hắn nhớ Vô Sinh Giới.
Nhớ dấu chấm đã đặt xuống.
Nhớ cơn đau bị tước đoạt ký ức.
Người Ghi Chép khẽ nói:
“Đừng trả lời.”
“Dị Bản không tìm kiếm cứu rỗi.”
“Chúng chỉ tìm một bản thể để tiếp tục.”
Sinh linh kia cười.
Âm thanh vỡ vụn như thủy tinh lạnh.
“Chúng ta không cần được cứu.”
“Chúng ta chỉ cần tồn tại.”
Đột nhiên —
Hàng trăm tấm Mệnh Văn xung quanh đồng loạt nứt vỡ.
Vô số Dị Bản trồi lên từ những dòng chữ bị xoá.
Hư không biến thành cơn bão ký tự tan rã.
Người Ghi Chép lùi lại, giọng trầm xuống:
“Chúng đang hợp nhất.”
“Chúng muốn trở thành một tồn tại duy nhất.”
Các mảnh văn tự bay về sinh linh phía trước.
Cơ thể nó phình to, méo mó, rồi dần ổn định.
Một giọng nói chồng chéo vô số đoạn ký ức vang lên:
“Chúng ta là… Lạc Thế.”
Không gian rung chuyển.
Đạo Tàng phát sáng chói mắt.
Lâm Vô Trần cảm thấy bản thể mình bị kéo căng giữa vô số Thời Mạch đã mất.
Lạc Thế tiến tới.
“Ngươi đã chứng minh tồn tại không cần được thừa nhận.”
“Vậy hãy cho chúng ta… quyền được tiếp tục.”
Hắn nhắm mắt.
Trong bóng tối, hắn tìm kiếm ký ức.
Không còn nhiều.
Chỉ còn một cảm giác mơ hồ…
…như từng có ai đó đứng cạnh hắn, cùng nhìn về phía tương lai mà hắn không thể nhớ.
Hắn mở mắt.
Quyển sách trống trong tay tự mở.
Ngòi bút ánh sáng xuất hiện.
Người Ghi Chép quát lớn:
“Ngươi không thể viết lại toàn bộ Dị Bản!”
“Ngươi sẽ tan vào Mệnh Văn!”
Lâm Vô Trần nhìn Lạc Thế trước mặt.
Ánh mắt hắn bình tĩnh.
“Ta không viết lại các ngươi.”
Hắn nói.
“Ta sẽ viết… rằng các ngươi đã từng tồn tại.”
Ngòi bút chạm trang giấy.
Hắn viết.
“Những thứ bị gạch bỏ… vẫn là một phần của câu chuyện.”
ẦM!!!
Toàn bộ Thư Trường Dị Bản rung chuyển.
Các Dị Bản khựng lại.
Những dòng chữ quanh chúng bắt đầu ổn định.
Lạc Thế gầm lên:
“Không đủ!”
“Chúng ta muốn sống!”
Không gian đột nhiên nứt toạc.
Từ vết nứt, một áp lực lạnh lẽo tràn vào.
Luật Thừa Nhận.
Người Ghi Chép thì thầm:
“Chúng ta bị phát hiện.”
Bầu trời hư không khép lại.
Những dòng quy tắc vô hình bắt đầu giáng xuống.
Xoá.
Các Dị Bản gào lên.
Chúng tan rã thành vô số đoạn văn rơi rụng.
Lâm Vô Trần siết chặt bút.
Hắn viết dòng cuối:
“Các ngươi không được phép tồn tại… nhưng các ngươi sẽ không bị quên.”
ẦM!!!
Những đoạn văn vỡ vụn hóa thành tro sáng, bay vào quyển sách trong tay hắn.
Lạc Thế tan biến.
Không gian dần lặng.
Người Ghi Chép nhìn hắn, ánh mắt phức tạp.
“Ngươi vừa làm điều mà chưa Ký Lục Giả nào dám làm.”
“Điều gì?”
“Ngươi biến Dị Bản… thành lịch sử.”
Đạo Tàng rung lên.
Một dòng chữ mới hiện ra:
“Quyền hạn cập nhật: Ký Lục Dị Thế.”
Cầu thang phía trước mở ra.
Dẫn xuống tầng sâu hơn.
Lâm Vô Trần đứng lặng.
Hắn cảm thấy mình ngày càng xa khỏi thứ gọi là bản thân.
Nhưng hắn vẫn bước.
Bởi vì hắn biết…
Nếu hắn dừng lại,
những tồn tại từng bị gạch bỏ…
sẽ vĩnh viễn biến mất.
Trong hư không sâu thẳm,
một giọng nói lạnh lẽo vang lên:
“Dị Bản…”
“…đã tìm thấy người ghi lại lỗi của tồn tại.”
