WebNovels

Chapter 14 - Chương 14: Nơi Luật Không Thể Chạm

Cầu thang tiếp tục kéo dài xuống tầng sâu hơn.

Không gian quanh Lâm Vô Trần đã bắt đầu thay đổi.

Những lớp hư không nơi đây không còn trống rỗng.

Chúng xuất hiện những vết rạn mảnh, giống như Mệnh Văn đang bị viết lại rồi xoá đi vô số lần.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống, vết rạn lại lan rộng thêm.

Người Ghi Chép đứng phía sau, ánh mắt nặng nề.

“Ngươi đã chạm vào quá nhiều Dị Bản.”

“Luật Thừa Nhận sẽ không tiếp tục làm ngơ.”

Lâm Vô Trần không trả lời.

Hắn cảm thấy trong linh hồn có thứ gì đó đang dần rơi rụng.

Không phải đau.

Mà là trống rỗng.

Hắn dừng lại.

Một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí.

Một thiếu nữ đứng dưới mưa.

Áo nàng bị gió thổi tung, nhưng nàng vẫn đứng yên, ánh mắt nhìn hắn rất lâu.

Hình ảnh mờ dần.

Lâm Vô Trần nhíu mày.

“Ta từng… quen ai đó sao?”

Người Ghi Chép im lặng.

Rất lâu sau, hắn nói:

“Ngươi đang quên đi những thứ giữ ngươi là con người.”

“Càng tiến sâu vào Đạo Tàng…”

“…ngươi càng phải tự quyết định mình còn muốn giữ lại điều gì.”

Lâm Vô Trần không đáp.

Bởi vì hắn nhận ra một điều khiến hắn lạnh sống lưng.

Hắn không còn nhớ… gương mặt thiếu nữ kia.

Chỉ còn lại cảm giác.

Một cảm giác yếu ớt, giống như ánh lửa sắp tắt.

Đúng lúc đó —

Không gian phía trước đột nhiên khựng lại.

Cầu thang kết thúc.

Trước mặt họ là một khoảng không đen tuyệt đối.

Không ánh sáng.

Không bóng tối.

Giống như một vùng chưa từng được viết trong Mệnh Văn.

Người Ghi Chép biến sắc.

“…Không thể.”

“Đây là…”

Hắn thì thầm:

“Vùng Ngoại Văn.”

Lâm Vô Trần bước tới.

Khoảnh khắc hắn chạm vào ranh giới hư không, Đạo Tàng rung lên dữ dội.

Một dòng chữ hiện ra:

“Cảnh báo: Khu vực ngoài phạm vi Luật Thừa Nhận.”

Không gian phía trước lặng như chết.

Không có Thời Mạch.

Không có Mệnh Văn.

Chỉ có sự im lặng tuyệt đối.

Lâm Vô Trần bước vào.

Ngay khoảnh khắc đó —

ẦM!!!

Toàn bộ không gian phía sau họ nứt toạc.

Một vết rách xuất hiện trong hư vô.

Từ vết rách, một thân ảnh bước ra.

Không có hình dạng cố định.

Thân thể hắn được cấu thành từ những đoạn quy tắc đang tự tái tạo.

Không cần ánh mắt.

Chỉ riêng sự xuất hiện của hắn đã khiến Mệnh Văn xung quanh run rẩy.

Người Ghi Chép lùi lại một bước.

“…Quan Sát Giả.”

Không khí đông cứng.

Quan Sát Giả đứng trên ranh giới giữa tồn tại và bị xoá.

Một giọng nói vang lên, lạnh lẽo đến mức khiến linh hồn run rẩy:

“Người Đọc vận mệnh.”

“Ngươi đã liên tục ghi lại những tồn tại bị phủ nhận.”

“Ngươi đã phá vỡ cân bằng của Thời Mạch.”

Lâm Vô Trần quay người lại.

Ánh mắt hắn bình tĩnh.

“Ta chỉ ghi lại những gì từng tồn tại.”

Không gian rung nhẹ.

Quan Sát Giả bước thêm một bước.

“Toàn bộ Dị Bản đều phải bị di vong.”

“Đó là nền tảng của Luật Thừa Nhận.”

“Ngươi đang khiến lỗi tồn tại lan rộng.”

Đạo Tàng rung lên dữ dội.

Những dòng chữ đỏ xuất hiện liên tục rồi vỡ tan.

Lâm Vô Trần cảm thấy ký ức trong đầu mình bắt đầu rạn nứt.

Một hình ảnh lóe lên.

Thiếu nữ đứng trước hắn.

Lần này nàng nói gì đó.

Nhưng âm thanh bị xoá trước khi chạm tới tai hắn.

Quan Sát Giả giơ tay.

Không gian lập tức đóng băng.

Những dòng quy tắc vô hình xuất hiện, siết chặt linh hồn Lâm Vô Trần.

“Ngươi phải bị xoá khỏi Thời Mạch.”

Người Ghi Chép hét lên:

“Ngươi không có quyền phán quyết ngoài Mệnh Văn!”

Quan Sát Giả quay đầu.

“Người vi phạm Luật Sinh Thành không còn được bảo vệ.”

Không gian bắt đầu xoá Lâm Vô Trần.

Không đau.

Chỉ là cảm giác hắn đang bị rút khỏi ký ức của chính mình.

Thiếu nữ trong tâm trí hắn mờ dần.

Lâm Vô Trần siết chặt tay.

“Ta…”

Hắn khựng lại.

Hắn không còn nhớ tên nàng.

Không nhớ họ đã gặp nhau khi nào.

Chỉ còn lại một cảm giác yếu ớt.

Rằng nếu buông bỏ cảm giác này…

Hắn sẽ hoàn toàn biến mất.

Quyển sách trong tay tự mở.

Ngòi bút ánh sáng xuất hiện.

Quan Sát Giả lạnh lùng:

“Ngươi không được phép viết ở Vùng Ngoại Văn.”

Lâm Vô Trần nhìn trang giấy trắng.

Hắn không biết mình đang bảo vệ ai.

Nhưng hắn biết…

Hắn vẫn muốn giữ lại cảm giác ấy.

Hắn viết.

“Có những tồn tại… không cần được thừa nhận.”

Không gian rung chuyển.

Quan Sát Giả dừng lại.

Lâm Vô Trần viết tiếp.

“Có những ký ức… không cần được nhớ rõ.”

ẦM!!!

Những quy tắc bao quanh hắn nứt vỡ.

Vùng Ngoại Văn bắt đầu mở rộng.

Không gian nơi đây nuốt chửng các dòng luật đang giáng xuống.

Quan Sát Giả lùi lại nửa bước.

Giọng hắn trầm xuống:

“Ngươi đang tạo ra nơi mà Luật không thể chạm tới.”

Lâm Vô Trần buông bút.

Hắn thở dốc.

Hắn biết…

Hắn vừa đánh mất thứ gì đó vĩnh viễn.

Nhưng hắn không còn nhớ đó là gì.

Đạo Tàng phát sáng.

Một dòng chữ mới hiện ra:

“Quyền hạn cập nhật: Ngoại Tồn.”

Không gian phía trước mở ra sâu hơn.

Vùng Ngoại Văn lan rộng thành một hành lang mới.

Quan Sát Giả đứng lặng rất lâu.

Sau cùng, hắn nói:

“Ngươi không còn thuộc về Thời Mạch.”

“Ngươi đang trở thành… dị thể của tồn tại.”

Thân ảnh hắn dần tan vào quy tắc.

Nhưng trước khi biến mất, giọng nói lạnh lẽo vang lên lần cuối:

“Chủ Văn… sẽ ghi nhận sai lệch này.”

Không gian trở lại tĩnh lặng.

Người Ghi Chép nhìn Lâm Vô Trần.

Ánh mắt hắn phức tạp.

“Ngươi vừa bước vào vùng mà ngay cả Quan Sát Giả cũng không thể tồn tại lâu.”

Lâm Vô Trần đứng lặng.

Hắn nhìn trang giấy trắng trong tay.

Hắn cảm thấy trống rỗng.

Nhưng vẫn bước tiếp.

Bởi vì hắn biết…

Nếu hắn quay đầu,

có lẽ hắn sẽ không còn nhớ vì sao mình từng bắt đầu.

More Chapters