WebNovels

Chapter 4 - Chương 4: Di Tích Bị Xóa Khỏi Lịch Sử

Tiếng chuông cảnh báo vang lên giữa đêm.

Không gấp gáp.

Không hỗn loạn.

Chỉ vang từng nhịp trầm… như tiếng gõ vào một cỗ quan tài chôn dưới lòng đất.

Thanh Vân Sơn chìm trong sương lạnh.

Lâm Vô Trần đứng bên rìa khu tạp dịch.

Gió thổi qua vạt áo hắn, mang theo mùi nhựa thông và… mùi tro.

Một mùi tro không thuộc về đêm nay.

Tô Thanh Nguyệt đứng phía trước.

Ánh trăng vỡ vụn trên vai áo trắng của nàng, khiến nàng giống như một ký ức đang dần phai.

“Phong ấn đang vỡ.”

Nàng nói.

Lâm Vô Trần không hỏi.

Hắn đang nhìn thứ khác.

Trong mắt hắn, bầu trời Thanh Vân Sơn không còn là bầu trời.

Một sợi tơ đỏ khổng lồ đang căng ngang thiên địa.

Nó rung lên từng nhịp.

Giống mạch máu.

Giống dây cung.

Giống tiếng tim của một thứ đang sắp thức tỉnh.

“Đó là gì?”

Hắn hỏi.

“Không phải ‘cái gì’.”

Tô Thanh Nguyệt nói.

“Đó là… thứ còn sót lại của một lịch sử.”

Gió thổi mạnh hơn.

Lá thông rơi xuống đất, khô giòn như giấy mục.

“Ba trăm năm trước,” nàng nói, “nơi này không phải Thanh Vân Tông.”

“Là gì?”

“Là một thành phố tu đạo.”

Nàng dừng lại.

“Một thành phố đã bị xóa khỏi thời gian.”

Không gian xung quanh bỗng lạnh đi.

Lâm Vô Trần cảm thấy trong thức hải mình có thứ khẽ rung.

Đạo Tàng.

Trang kinh trống chậm rãi nứt ra những đường sáng mờ.

Một dòng chữ xuất hiện.

“Người đọc đang tiếp cận ký ức bị thiên đạo loại bỏ.”

Đột nhiên—

ẦM!!!

Mặt đất phía sau núi rung chuyển dữ dội.

Một luồng linh khí cổ xưa phun trào.

Không phải linh khí tu luyện.

Nó mang mùi kim loại gỉ… và tro tàn.

Tô Thanh Nguyệt biến sắc.

“Cánh cửa đã mở.”

Lâm Vô Trần nhìn về phía dao động.

Trong mắt hắn…

Sợi tơ đỏ kia đứt.

Khoảnh khắc sợi tơ đứt lìa, một cơn đau xuyên qua tim hắn.

Hắn khụy xuống.

Trong thức hải, Đạo Tàng rung lên dữ dội.

Những hình ảnh tràn vào ý thức hắn.

Một thành phố cổ đứng giữa trời sao.

Những tháp đạo cao như chạm thiên hà.

Hàng triệu tu sĩ quỳ gối… nhìn bầu trời đang khép lại như mí mắt khổng lồ.

Một giọng nói vang lên trong ký ức.

“Chúng ta không sai.”

Hình ảnh vỡ tan.

Lâm Vô Trần ho ra máu.

Tô Thanh Nguyệt lập tức tiến tới.

“Ngươi đang bị phản phệ!”

Nàng đặt tay lên vai hắn.

Khoảnh khắc đó, nàng sững lại.

Trong mắt nàng…

Sợi tơ vận mệnh của Lâm Vô Trần đang tách thành từng đoạn nhỏ.

Không đứt.

Không liền.

Như thể vận mệnh hắn chưa từng được dệt hoàn chỉnh.

“Ngươi…”

Giọng nàng lần đầu run.

“Ngươi đang bị lịch sử kéo đi.”

Lâm Vô Trần lau máu nơi khóe môi.

“Lịch sử… cũng có lực hút sao?”

“Có.”

Nàng nói.

“Những thứ bị xóa… luôn muốn được nhớ lại.”

Tiếng chuông cảnh báo đột ngột dừng.

Sự im lặng lan ra toàn bộ Thanh Vân Sơn.

Xa xa phía sau núi, không gian bắt đầu nứt ra.

Không giống cánh cửa.

Không giống vết rách.

Nó giống một trang sách bị xé khỏi cuốn lịch sử.

Trong khoảng tối đó…

Những đốm tro lơ lửng.

Chúng phát sáng yếu ớt.

Giống những ngôi sao đã chết từ lâu.

Một con thú hình người đột nhiên bò ra từ vết nứt.

Thân thể nó phủ đầy tro.

Không có mắt.

Chỉ có những sợi tơ mục nát quấn quanh xương.

Nó phát ra âm thanh khô khốc.

“...Ai… còn nhớ chúng ta…”

Tô Thanh Nguyệt rút kiếm.

Lâm Vô Trần đứng dậy.

“Đừng lại gần!”

Nàng quát.

Nhưng hắn vẫn bước tới.

Con sinh linh tro tàn dừng lại trước mặt hắn.

Những sợi tơ mục nát trên người nó rung lên.

Trong mắt Lâm Vô Trần…

Những sợi tơ ấy không dẫn tới tương lai.

Chúng dẫn tới quá khứ.

“Ngươi thấy gì?”

Tô Thanh Nguyệt hỏi.

“Ta thấy…”

Hắn nói khẽ.

“Một thành phố không còn ai nhớ tên.”

Con sinh linh tro run rẩy.

Nó vươn tay về phía hắn.

Khoảnh khắc những ngón tay tro chạm vào không khí trước mặt Lâm Vô Trần—

ẦM!!!

Một dòng ký ức bùng nổ trong ý thức hắn.

Những con đường lát đá cổ.

Những đứa trẻ chạy giữa quảng trường.

Một người đàn ông nhìn bầu trời… khi bầu trời bắt đầu đóng lại.

“Đừng quên chúng ta…”

Giọng nói tan vào tro.

Con sinh linh sụp xuống.

Tan thành bụi.

Gió đêm thổi qua.

Mang tro bay lên không trung.

Lâm Vô Trần đứng yên.

Tro rơi lên vai hắn.

Không nóng.

Không lạnh.

Chỉ nặng.

Trong thức hải hắn, Đạo Tàng rung lên.

Trang kinh trống bắt đầu xuất hiện chữ.

“Người đọc đã chạm vào sai lầm đầu tiên của thiên đạo.”

Một dòng chữ khác xuất hiện ngay sau đó.

“Cảnh báo: nếu ký ức này được giải phóng hoàn toàn… lịch sử hiện tại có thể sụp đổ.”

Tô Thanh Nguyệt nhìn hắn.

“Ngươi vẫn muốn đi sao?”

Hắn nhìn tro đang tan trong gió.

“Ngươi biết họ là ai không?”

Nàng hỏi.

Hắn lắc đầu.

“Nhưng ta biết…”

Hắn nói nhỏ.

“Không ai đáng bị quên.”

Gió đêm lặng lại.

Xa xa, các trưởng lão Thanh Vân Tông đang lao tới phong ấn.

Nhưng trong mắt Lâm Vô Trần…

Sợi tơ trên người họ đang dần mục nát.

“Phong ấn không giữ được lâu.”

Tô Thanh Nguyệt nói.

“Vậy nó giữ cái gì?”

“Giữ thế giới khỏi biết sự thật.”

Im lặng kéo dài.

Lâm Vô Trần bước về phía vết nứt.

“Ngươi không cần đi.”

Nàng nói.

Hắn dừng lại.

“Ta không đi.”

Nàng khẽ thở.

“Ta sẽ bị kéo tới.”

Ánh trăng chiếu xuống con đường núi.

Mỗi bước chân hắn đi qua…

Những sợi tơ trong không khí rung nhẹ.

Như thể thế giới đang lắng nghe.

Hắn đứng trước ranh giới bóng tối.

Gió từ di tích thổi ra.

Mang theo mùi tro… và ký ức.

Hắn quay đầu nhìn Thanh Vân Sơn lần cuối.

Không phải nhìn tông môn.

Mà nhìn bầu trời.

Trong mắt hắn…

Những sợi tơ vận mệnh đang căng khắp thiên địa.

“Nếu đây là sai lầm của thiên đạo…”

Hắn thì thầm.

“Ta sẽ đọc nó.”

Hắn bước vào bóng tối.

Cánh cửa di tích khép lại.

Và trong khoảng không nơi không có thời gian…

Một ánh mắt cổ xưa khẽ mở.

Không tức giận.

Không tò mò.

Chỉ quan sát.

Như quan sát một sai sót… đang học cách trở thành câu hỏi.

More Chapters