Khoảnh khắc Lâm Vô Trần chạm vào sinh linh tro…
Thành phố rung lên.
Không phải rung chuyển vật lý.
Mà giống như một sinh linh đang mở mắt sau giấc ngủ kéo dài ba trăm năm.
Tro trong không khí bỗng dừng lại.
Rồi…
Tất cả tro đồng loạt bay ngược lên trời.
ẦM!!!
Bầu trời tro phía trên thành phố bùng sáng, xoáy thành một vòng xoáy khổng lồ.
Một âm thanh vang lên từ sâu trong lòng di tích.
Giống tiếng thở dài của lịch sử.
Sinh linh giữ cổng ký ức lùi lại.
Tro trên cơ thể nó rơi xuống từng lớp.
“Ngươi đã đánh thức thành phố…”
Nó nói.
Giọng nó không còn khô khốc.
Mà mang theo thứ gì đó gần giống… sợ hãi.
Đạo Tàng trong thức hải Lâm Vô Trần rung lên dữ dội.
Một dòng chữ hiện ra:
“Phong ấn tầng ký ức đang suy yếu.”
Ngay sau đó—
Mặt đất quảng trường nứt ra.
Những pho tượng đá xung quanh bắt đầu chuyển động.
Không nhanh.
Không mạnh.
Chỉ là những chuyển động nhỏ… giống người đang cố nhớ lại cách thở.
Tô Thanh Nguyệt lập tức rút kiếm.
“Lùi lại!”
Một pho tượng gần nhất nứt toạc.
Tro và đá rơi xuống, để lộ một thân thể khô héo bên trong.
Hai hốc mắt mở ra.
Phát sáng bằng ánh tro u ám.
Nó bước xuống bậc thềm.
Một bước.
Toàn bộ quảng trường phát ra âm thanh vỡ vụn.
Sinh linh giữ cổng ký ức quay đầu nhìn.
“Chúng đang tỉnh lại…”
“Chúng sẽ giết chúng ta?”
Tô Thanh Nguyệt hỏi.
Sinh linh tro lắc đầu.
“Chúng sẽ bảo vệ ký ức.”
Khoảnh khắc đó—
Pho tượng đầu tiên lao về phía họ.
Nhanh đến mức không giống sinh linh bị đóng băng ba thế kỷ.
ẦM!!!
Tô Thanh Nguyệt chém ra một kiếm.
Kiếm quang trắng xé không gian, chém ngang thân pho tượng.
Nó vỡ thành hai mảnh.
Nhưng…
Tro từ hai nửa thân thể bốc lên.
Chúng tụ lại.
Pho tượng đứng dậy lần nữa.
“Chúng không thể bị giết!”
Tô Thanh Nguyệt quát.
Đạo Tàng rung lên.
Một dòng chữ mới hiện ra:
“Chúng là ký ức được duy trì bởi nhân quả.”
Lâm Vô Trần nhìn sinh linh tro đang đứng dậy.
Trong mắt hắn, những sợi tơ mục nát đang nối chúng với bầu trời tro.
Không phải dây vận mệnh.
Mà là dây ký ức.
“Phải cắt nguồn.”
Hắn nói.
“Cái gì?”
Tô Thanh Nguyệt hỏi.
Hắn không trả lời.
Một pho tượng khác lao tới.
ẦM!!!
Nó đập mạnh xuống quảng trường, làm tro bắn lên như sóng.
Lâm Vô Trần né sang một bên.
Bàn tay pho tượng quét qua không khí trước mặt hắn.
Không chạm vào da.
Nhưng một cơn lạnh xuyên qua linh hồn hắn.
Hắn nhìn thấy…
Một ký ức.
Một người phụ nữ ôm đứa trẻ chạy qua quảng trường.
Bầu trời phía trên đang khép lại.
Hắn lùi lại, tim đập dồn dập.
“Chúng không tấn công thân thể…”
Hắn nói.
“…chúng tấn công ký ức.”
Pho tượng thứ ba xuất hiện sau lưng hắn.
ẦM!!!
Nắm đấm tro đập xuống.
Lâm Vô Trần không kịp né hoàn toàn.
Cơn đau xuyên qua đầu hắn.
Một ký ức trong tâm trí hắn bỗng biến mất.
Hắn khựng lại.
Hình ảnh mẹ hắn…
Mờ đi trong trí nhớ.
Chỉ còn lại bóng dáng mơ hồ.
Hắn run lên.
“Chúng… đang lấy đi ký ức của ta…”
Tô Thanh Nguyệt chém liên tiếp.
Kiếm quang trắng xé tan nhiều pho tượng.
Nhưng chúng liên tục tái sinh từ tro.
“Vô Trần! Chúng ta phải rút lui!”
Hắn lắc đầu.
Nếu rút lui…
Phong ấn sẽ khép lại.
Thành phố sẽ tiếp tục bị quên.
Một pho tượng lao tới.
Hắn không né.
Hắn giơ tay.
Chạm vào thân thể tro.
Khoảnh khắc đó—
Đạo Tàng bùng sáng.
Trang kinh trống mở ra.
Những sợi tơ ký ức trong mắt hắn hiện rõ.
Hắn nắm lấy một sợi.
Cắt.
ẦM!!!
Pho tượng trước mặt hắn vỡ tan.
Lần này…
Nó không tái sinh.
Tro rơi xuống đất.
Im lặng.
Đạo Tàng hiện chữ:
“Người đọc đã sửa đổi ký ức nhân quả.”
Một cơn đau bùng lên trong đầu hắn.
Một ký ức khác biến mất.
Hắn không nhớ rõ… lần đầu tiên mình gặp Tô Thanh Nguyệt.
Hắn loạng choạng.
“Ngươi đã làm gì?!”
Nàng hỏi.
Hắn cười nhạt.
“Đổi ký ức… lấy sự tồn tại.”
Những pho tượng còn lại đồng loạt quay về phía hắn.
Chúng cảm nhận được thay đổi trong nhân quả.
ẦM!!!
Cả quảng trường rung chuyển.
Tro bay lên như bão.
Sinh linh giữ cổng ký ức lùi lại.
“Ngươi đang viết lại lịch sử…”
“Hay đang phá hủy nó…”
Lâm Vô Trần không trả lời.
Hắn nhìn những sợi tơ đang nối thành phố với bầu trời tro.
Hắn giơ tay.
Đạo Tàng mở rộng.
Hàng trăm sợi tơ ký ức hiện ra trước mắt hắn.
Pho tượng lao tới.
Tô Thanh Nguyệt chắn trước hắn.
Kiếm của nàng rung lên.
“Ngươi cắt sợi tơ. Ta giữ mạng ngươi.”
Hắn nhìn nàng.
Khoảnh khắc đó, hắn không chắc mình nhớ nàng từ khi nào.
Nhưng hắn biết…
Nếu nàng biến mất…
Có lẽ hắn sẽ mất thứ gì đó còn quan trọng hơn ký ức.
Hắn cắn răng.
Cắt thêm một sợi tơ.
ẦM!!!
Một phần quảng trường sụp đổ.
Những pho tượng vỡ vụn.
Nhưng bầu trời tro phía trên bắt đầu nứt.
Một ánh sáng cổ xưa lộ ra.
Sinh linh giữ cổng ký ức nhìn lên.
“Cánh cửa tầng ký ức thứ hai… đang mở.”
Đạo Tàng hiện dòng chữ đỏ.
“Cảnh báo: nếu tiếp tục sửa đổi, người đọc có thể mất bản thân.”
Lâm Vô Trần thở dốc.
Tro rơi quanh hắn như tuyết đen.
Hắn nhìn thành phố.
Những bức tượng còn lại.
Những con đường chưa từng được bước hết.
Hắn thì thầm:
“Nếu ký ức khiến một thế giới tồn tại…”
“Ta sẽ giữ nó… dù phải quên chính mình.”
Khoảnh khắc đó—
Bầu trời tro vỡ ra.
Một cánh cửa ánh sáng mở ra trên không trung.
Và từ bên trong…
Một ánh mắt cổ xưa nhìn xuống.
