WebNovels

Chapter 2 - Chương 2: Sợi Tơ Màu Tử

Người ta thường nói…

Cái chết đến trong im lặng.

Nhưng Lâm Vô Trần biết.

Cái chết… luôn để lại dấu vết.

Thanh Vân Sơn buổi chiều chìm trong sương mỏng.

Tiếng rìu chặt gỗ vang lên nhịp nhàng, đơn điệu như nhịp tim của một thế giới đang ngủ.

Lâm Vô Trần đứng giữa đống củi chất cao.

Bàn tay hắn run khẽ.

Không phải vì vết thương trên trán.

Mà vì thứ hắn đang nhìn thấy.

Thế giới đã bị xé mở.

Từng sợi tơ mỏng trôi lơ lửng trong không khí.

Chúng không có màu sắc cố định.

Có sợi sáng như ánh sao.

Có sợi tối như tro tàn.

Có sợi đang mục ruỗng, như một sinh mệnh sắp tắt.

Hắn ngẩng đầu.

Bầu trời phía trên Thanh Vân Tông…

Không còn là bầu trời.

Nó là một tấm lưới khổng lồ.

“Đây… là thứ gì…”

Hắn thì thầm.

Một tiếng cười thô ráp cắt ngang suy nghĩ.

“Phế vật, đứng đực ra đó làm gì?”

Trương Bằng.

Tạp dịch lâu năm.

Người nổi tiếng hung hãn trong khu này.

Hắn bước tới, đá mạnh vào đống củi trước mặt Lâm Vô Trần.

“Không làm việc thì tối nay khỏi ăn.”

Lâm Vô Trần nhìn hắn.

Và thế giới đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

Một sợi tơ màu đen đang quấn quanh cổ Trương Bằng.

Sợi tơ ấy không đứng yên.

Nó đang cháy.

Không phải lửa bình thường.

Mà là ngọn lửa âm u như được thắp bằng tội lỗi.

Trong đầu Lâm Vô Trần hiện lên một cảnh tượng.

Trương Bằng ngã xuống đất.

Khí hải nổ tung.

Máu tràn ra từ miệng.

Hình ảnh ấy rõ ràng đến mức hắn cảm thấy như mình đang đứng trong tương lai.

“Ngươi… sắp chết.”

Lời nói bật ra trước khi hắn kịp suy nghĩ.

Không gian lặng đi một nhịp.

Sau đó là tiếng cười ầm ĩ.

“Phế vật cũng biết nguyền rủa người khác sao?”

Trương Bằng tiến tới.

Bàn tay thô bạo túm cổ áo hắn.

“Ngươi muốn chết trước ta à?”

Lâm Vô Trần không phản kháng.

Ánh mắt hắn chỉ dõi theo ngọn lửa đang thiêu đốt sợi tơ kia.

“Ba canh giờ.”

Hắn nói khẽ.

“Ngươi chỉ còn ba canh giờ.”

Một cái tát giáng xuống.

Máu tanh lan trên môi.

Lâm Vô Trần ngã xuống đất.

Tiếng cười vang lên như sóng vỗ.

Hắn không nói thêm.

Chỉ cúi đầu nhặt củi.

Nhưng trong lòng hắn…

Một cơn bão đang hình thành.

Nếu những gì hắn thấy là thật…

Thì nhân quả không phải khái niệm.

Mà là sợi dây treo cổ sinh linh.

Ba canh giờ sau.

Mặt trời chìm sau đỉnh Thanh Vân.

Ánh hoàng hôn đỏ như máu.

Một tiếng hét vang lên từ khu luyện công.

“Có người tẩu hỏa nhập ma!”

“Trương Bằng sắp chết rồi!”

Đám tạp dịch hoảng loạn chạy đi.

Lâm Vô Trần đứng yên.

Như một kẻ đã biết kết cục của vở kịch.

Nhưng cuối cùng…

Hắn vẫn bước theo.

Khi hắn tới nơi…

Trương Bằng đang co giật trên đất.

Hai mắt đỏ ngầu.

Linh lực trong cơ thể bạo loạn như thú dữ bị xiềng xích.

Trưởng quản tạp dịch quỳ bên cạnh, cố truyền linh lực cứu chữa.

Vô ích.

ẦM!

Khí hải vỡ nát.

Máu bắn tung như hoa nở trong địa ngục.

Không gian chìm vào tĩnh lặng.

Lâm Vô Trần nhìn thấy…

Sợi tơ đen kia đứt gãy.

Nó tan thành tro bụi.

Và trong khoảnh khắc ấy…

Hắn hiểu.

Sinh linh không chết vì lưỡi kiếm.

Không chết vì bệnh tật.

Họ chết…

Vì sợi tơ đã mục nát từ trước.

Trong thức hải hắn, Đạo Tàng rung lên.

Một trang kinh tự mở ra.

“Nhân quả không phải xiềng xích.”

“Nhân quả là dòng nước.”

“Người hiểu đạo… có thể đổi dòng.”

Ngay sau đó.

Một dòng chữ đỏ hiện lên.

“Giá phải trả: sinh mệnh.”

Gió chiều thổi qua.

Mang theo mùi máu và nhựa thông.

“Có đáng không…”

Hắn thì thầm.

Đúng lúc đó.

Một giọng nói vang lên phía sau.

“Ngươi đang nhìn thấy điều gì?”

Lâm Vô Trần quay đầu.

Một thiếu nữ mặc bạch y đứng dưới tàng cây.

Dung nhan nàng thanh lãnh như trăng đầu đông.

Nhưng thứ khiến hắn rùng mình…

Không phải gương mặt nàng.

Mà là những sợi tơ phía sau nàng.

Chúng không phải mạng lưới.

Chúng là một vũ trụ thu nhỏ.

Vô số vận mệnh đang xoay quanh nàng.

Thiếu nữ bước tới.

Ánh mắt sâu thẳm như hồ nước không đáy.

“Ta là Tô Thanh Nguyệt.”

Nàng nói.

“Người của Thiên Mệnh Các.”

Tim Lâm Vô Trần khẽ run.

Nàng nhìn hắn rất lâu.

Sau đó nói chậm rãi.

“Ngươi…”

“…không thuộc về bất kỳ dòng vận mệnh nào.”

Trong khoảnh khắc ấy…

Đạo Tàng rung lên dữ dội.

“Cảnh báo.”

“Người quan trắc vận mệnh đã phát hiện biến số.”

Bầu trời trên Thanh Vân Sơn bỗng vang lên tiếng nứt vỡ.

Tô Thanh Nguyệt ngẩng đầu.

Sắc mặt nàng lần đầu biến đổi.

“Thiên đạo…”

Nàng thì thầm.

“…đang nhìn xuống.”

Một áp lực vô hình giáng xuống thiên địa.

Như thể vũ trụ vừa nhận ra…

Một lỗi nhỏ trong cấu trúc tồn tại.

Tô Thanh Nguyệt nhìn Lâm Vô Trần.

“Ngươi có hai lựa chọn.”

“Quên đi thứ trong người ngươi.”

“Hoặc…”

Nàng dừng lại.

“Trở thành kẻ bị thiên đạo săn giết.”

Gió núi rít lên.

Lá cây rung động như đang run sợ.

Lâm Vô Trần nhìn bầu trời.

Trong mắt hắn…

Những sợi tơ vận mệnh đang chằng chịt đan xen.

Hắn khẽ cười.

“Từ khi mẹ ta chết…”

Hắn nói.

“…ta đã không còn đường lui.”

Khoảnh khắc ấy.

Một tia sét xé toạc tầng mây.

Không ai biết.

Một vòng xoay nhân quả cổ xưa…

Đã bắt đầu rời khỏi quỹ đạo ban đầu.

More Chapters