WebNovels

Chapter 17 - Chương 17: Nhất Kích Tất Sát

Bầu trời rạng đông phía trên Huyết Lang Cốc mang một màu tím tái lợm giọng, tựa như màu môi của một kẻ sắp lìa đời. Không gian đặc quánh mùi lưu huỳnh, mùi máu tươi và mùi thịt cháy khét lẹt. Cuộc chiến giữa một đứa trẻ bảy tuổi và con linh thú cấp năm đã đi đến hồi kết thúc tàn khốc nhất.

Lục Vân đứng đó, cả người cậu không còn một chỗ nào lành lặn. Thanh huyết kiếm ngưng tụ từ tinh huyết và hỏa linh lực đang run rẩy trong tay cậu, ánh sáng của nó lập lòe như ngọn nến sắp cạn dầu. Đan điền của cậu trống rỗng đến mức khô hạn, từng sợi linh khí cuối cùng đang được vắt kiệt từ tủy xương để duy trì hơi thở. Cậu biết, mình chỉ còn duy nhất một cơ hội. Nếu đòn tấn công tiếp theo không kết liễu được đối phương, chính cậu sẽ tan biến vào hư không của thung lũng này.

Con Xích Diễm Hỏa Mãng cũng đã phát điên. Cơn đau từ những vết cháy sém trên bụng và cái chết của uy nghiêm linh thú đã khiến nó đánh mất mọi sự thận trọng. Nó không còn vờn mồi, không còn thăm dò. Đôi mắt vàng kim của nó đục ngầu sát khí, toàn bộ vảy trên người nó dựng đứng lên, rung động bần bật phát ra tiếng kêu rè rè ghê rợn.

Nó thu mình lại như một chiếc lò xo khổng lồ, rồi đột ngột bung ra.

Gào!

Con hỏa mãng lao đến với tất cả sức mạnh tàn tạ còn lại. Nó há hốc cái miệng rộng lớn, đủ để nuốt chửng ba đứa trẻ như Lục Vân cùng một lúc. Những chiếc răng nanh dài như lưỡi đoản kiếm, cong vút và chứa đầy nọc độc hỏa thuộc tính, hiện ra rõ mồn một dưới ánh sáng rạng đông. Vòm họng của nó đỏ rực như một lò luyện ngục, tỏa ra luồng hơi nóng có thể nung chảy sắt thép.

Mọi đệ tử tu tiên thông thường khi đối mặt với cái miệng khổng lồ đó đều sẽ chọn cách né tránh hoặc dùng pháp bảo phòng ngự. Nhưng Lục Vân thì không.

Cậu nhớ lại lời dạy của Sư tôn về sự "tĩnh lặng". Giữa khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, khi cái miệng của tử thần chỉ còn cách vài thước, thế giới trong mắt Lục Vân bỗng nhiên tĩnh lặng đến lạ kỳ. Cậu không thấy sợ hãi, không thấy đau đớn, chỉ thấy một điểm đỏ thẫm duy nhất sâu bên trong vòm họng của con quái vật — nơi lớp da mỏng nhất, nơi không có vảy thép bảo vệ, và là nơi chứa đựng tâm mạch của nó.

"Đến lúc rồi."

Lục Vân không lùi mà tiến. Cậu đạp mạnh xuống phiến đá đã nứt toác, thân hình nhỏ bé đẫm máu lao thẳng vào cái miệng đang mở rộng của hỏa mãng. Một hành động tự sát điên cuồng!

Thế nhưng, ngay khi bước vào vùng bóng tối nồng nặc mùi hôi thối và hơi nóng, Lục Vân đột ngột xoay người một cách phi thường ngay giữa không trung. Cậu dùng đôi tay đầy vết thương thấy xương, nắm chặt thanh huyết kiếm đã thu nhỏ lại thành một đoản đao rực lửa.

"Cháy đi!"

Lục Vân gầm lên, tiếng gào xé toạc cổ họng đẫm máu. Cậu đâm thẳng thanh đoản đao lửa vào điểm đỏ thẫm sâu trong vòm họng hỏa mãng.

Phập!

Lưỡi đao ngưng tụ từ tinh huyết và linh lực hỏa hệ cực hạn xuyên thủng tâm mạch của con linh thú. Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ hỏa năng còn sót lại trong đan điền của Lục Vân bùng phát theo một phương thức tự hủy. Một luồng sóng nhiệt khủng khiếp từ mũi đao lan tỏa ra, thiêu cháy thực quản và tràn vào lục phủ ngũ tạng của con quái vật.

Trận chiến đạt đến đỉnh điểm của sự kinh hoàng. Con hỏa mãng gào thét thảm thiết, một tiếng rống vang động cả thung lũng, làm rung chuyển những vách đá ngàn năm. Nó quằn quại điên cuồng, thân hình khổng lồ đập mạnh vào các vách đá khiến đất đá sạt lở.

Nhưng Lục Vân vẫn không buông tay. Cậu bị kẹp giữa hàm răng của con quái vật, lớp vảy và thịt nóng bỏng của nó ép chặt lấy cơ thể cậu. Máu của hỏa mãng – thứ chất lỏng đỏ rực và nóng như dung nham – tuôn ra xối xả, tưới đẫm lên người Lục Vân.

Máu linh thú và máu người trộn lẫn vào nhau ngay trong miệng con quái vật. Dưới tác động của hỏa linh lực cực hạn, sự giao thoa này tạo ra một phản ứng hóa học tu tiên đáng sợ. Một ngọn lửa màu tím đỏ bùng lên ngùn ngụt, bao trùm lấy cả đầu con hỏa mãng và cơ thể Lục Vân.

Ánh sáng từ vụ nổ hỏa diễm ấy rực rỡ đến mức làm lu mờ cả ánh mặt trời đang lên. Từ xa nhìn lại, giống như có một quả cầu lửa khổng lồ vừa nổ tung giữa lòng Huyết Lang Cốc.

Trong ngọn lửa ấy, ý thức của Lục Vân dần mờ đi. Cậu cảm thấy cơ thể mình đang bị thiêu đốt, nhưng đồng thời, một luồng năng lượng lạ lẫm từ máu của hỏa mãng đang tràn vào qua các vết thương hở của cậu. Đó là một quá trình "tôi luyện" không định trước. Máu của mãng xà cấp năm chứa đựng linh chất hỏa hệ nồng đậm đang cưỡng ép cải tạo lại những kinh mạch đã đứt đoạn của cậu.

Sau vài phút quằn quại cuối cùng, con hỏa mãng khổng lồ đổ rầm xuống mặt đất đá. Những tiếng xì xèo vẫn phát ra từ vết thương họng của nó. Lửa vẫn cháy, nhưng khí thế của con quái vật đã hoàn toàn lịm tắt. Đôi mắt vàng kim của nó mờ đục, chứa đầy sự không cam lòng khi bại dưới tay một đứa trẻ loài người.

Lục Vân từ từ lăn ra khỏi cái miệng đầy máu của con quái vật. Cậu nằm ngửa trên bãi đá, toàn thân bị bao phủ bởi một lớp màng máu khô màu đen đỏ. Hơi thở của cậu mỏng manh như tơ trời, mỗi lần lồng ngực phập phồng là một lần máu tươi lại ứa ra từ khóe miệng.

Cậu đã thắng. Một chiến thắng được đánh đổi bằng tất cả những gì một con người có thể bỏ ra.

Giữa không gian im lìm chỉ còn tiếng lửa cháy lách tách, Lục Vân nhìn lên bầu trời rạng đông. Ánh nắng đầu ngày vàng rực rỡ bắt đầu chiếu rọi xuống lòng thung lũng, xua tan sương mù đỏ quạch. Cậu thấy mình thật nhỏ bé, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự bình yên chưa từng có.

"Sư tôn... mười gốc cỏ... đệ tử... làm được rồi..."

Cậu khẽ thầm thì, đôi mắt nhắm lại vì kiệt sức hoàn toàn. Thanh đoản đao lửa biến mất, chỉ để lại đôi bàn tay cháy xém và đẫm máu. Lục Vân nằm đó, giữa vũng máu người và thú, trông giống như một đóa sen lửa vừa tàn lụi sau một đêm nở rộ kiêu hùng.

Cậu chưa biết rằng, trận chiến này đã chính thức hoàn thành việc rèn giũa "Kiếm Đạo Tâm Hỏa" của cậu. Từ trong máu và lửa, một kẻ kế thừa thực sự của Thiên Kiếm Tông đã hoàn thành bước nhảy vọt vĩ đại nhất của sinh mệnh.

More Chapters