WebNovels

Chapter 23 - Chương 23: Ngòi Nổ Xung Đột

Tiết trời dần chuyển sang cuối thu, những cơn gió lạnh từ phương Bắc tràn về, thổi qua các đỉnh núi nhấp nhô của Thiên Kiếm Tông. Thế nhưng, cái lạnh của thời tiết không làm giảm đi bầu không khí sục sôi đang bao trùm lấy toàn bộ tông môn. Mọi ngả đường, từ ngoại môn cho đến các đỉnh núi nội môn, đâu đâu cũng xôn xao bàn tán về một sự kiện trọng đại: "Nội Môn Diễn Võ".

Đây là cuộc thi được tổ chức ba năm một lần, là sân chơi để các đệ tử nội môn phô diễn thực lực, cũng là nơi để các vị trưởng lão đánh giá tiềm năng của thế hệ kế cận. Đối với nhiều người, đây là cơ hội để đổi đời, để nhận được nhiều tài nguyên tu luyện hơn. Nhưng đối với một số khác, đây lại là cái cớ hoàn hảo để giải quyết những ân oán cá nhân và khẳng định vị thế của Phong mình.

Tại Quảng trường Thiên Kiếm – nơi diễn ra đại hội, hàng ngàn đệ tử đã tụ họp. Những lá cờ đại diện cho Hỏa Vân Phong, Linh Kiếm Phong, Vạn Kiếm Phong và nhiều đỉnh núi khác bay phấp phới trong gió. Thế nhưng, năm nay có một sự khác biệt rất lớn so với mọi năm. Sự hiện diện của Lục Vân – đệ tử thân truyền duy nhất của Tông chủ, một đứa trẻ vừa trở về từ cõi chết với tu vi Ngưng Khí tầng năm – đã trở thành cái gai trong mắt không ít người.

Đặc biệt nhất là các đệ tử của những vị trưởng lão từng phản đối Tuyết Nhược Vũ thu nhận Lục Vân. Họ vốn dĩ mang tâm lý tự phụ, cho rằng mình có thiên phú cao, gia thế tốt, nay lại thấy một đứa trẻ làng quê, linh căn trung phẩm được ngồi chễm chệ ở vị trí cao nhất, tâm lý đố kỵ bùng phát mãnh liệt.

Tại một góc của quảng trường, đám đệ tử Hỏa Vân Phong đang tụ tập quanh một nam tử cao lớn, ánh mắt đầy kiêu ngạo. Đó là Trần Hạo, đại đệ tử của Nhị trưởng lão – người vốn có tư thù không nhỏ với Tuyết Nhược Vũ. Trần Hạo năm nay mười sáu tuổi, tu vi đã đạt đến Ngưng Khí tầng thứ sáu đỉnh phong, được coi là ứng cử viên hàng đầu cho chức quán quân.

"Hừ, nhìn xem, vị 'Tiểu sư huynh' của chúng ta vẫn chưa xuất hiện sao?" Trần Hạo cười lạnh, giọng nói cố ý nâng cao để thu hút sự chú ý. "Nghe nói đột phá Ngưng Khí tầng năm rồi cơ đấy. Chắc là do Tông chủ lấy hết đan dược trong kho cho nó uống như uống nước mới được như vậy thôi. Linh căn trung phẩm thì mãi mãi vẫn là trung phẩm, chỉ là một cái bình thuốc di động."

Đám đệ tử xung quanh cười rộ lên, những lời nhạo báng bắt đầu lan truyền như một loại bệnh dịch:

"Đúng vậy, tu vi giả tạo nhờ thuốc thì có ích gì? Vào đấu trường chắc chỉ cần một chiêu là lăn ra khóc lóc gọi sư phụ thôi."

"Huyết Lang Cốc chắc cũng là dàn dựng cả, làm gì có chuyện đứa bé bảy tuổi giết được Hỏa Mãng cấp năm? Chắc chắn là Tông chủ ra tay rồi nhường công cho nó."

Sự sỉ nhục không chỉ dừng lại ở Lục Vân. Các đệ tử bắt đầu quay sang công kích lẫn nhau để khẳng định ưu thế của Phong mình. Đệ tử Linh Kiếm Phong chê đệ tử Vạn Kiếm Phong "chỉ biết dùng lực, thiếu linh hoạt", trong khi đệ tử Hỏa Vân Phong lại miệt thị các Phong khác là "đám rùa rụt cổ".

Xung đột bắt đầu leo thang khi một đệ tử trẻ tuổi của Thanh Phong Đỉnh vô tình va chạm với Trần Hạo. Trần Hạo không nói một lời, chỉ phẩy tay một cái, luồng linh lực nóng rực đã đẩy ngã đối phương, khiến người nọ văng xa vài mét, máu khóe miệng chảy ra.

"Cút! Chỗ này là chỗ của thiên tài, không phải chỗ cho lũ tạp dịch trà trộn vào," Trần Hạo lạnh lùng nói.

Bầu không khí trở nên căng thẳng tột độ. Tranh chấp về tư chất, sự bất công về địa vị, và nỗi uất ức bị dồn nén bấy lâu nay bùng nổ. Những ánh mắt nhìn nhau không còn là đồng môn mà là kẻ thù. Những thanh kiếm trong bao bắt đầu rung động, linh lực rục rịch phát ra tiếng kêu u u.

Ngay trên đài cao dành cho các trưởng lão, Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão ngồi đó, mặc cho đám đệ tử gây rối. Họ nhấp trà, ánh mắt nhìn xuống quảng trường với vẻ thỏa mãn ngầm. Đối với họ, sự hỗn loạn này là cách tốt nhất để ép Lục Vân phải lộ diện, ép Tuyết Nhược Vũ phải hổ thẹn khi đồ đệ của mình bị làm nhục công khai.

"Tuyết Tông chủ sao vẫn chưa đến?" Nhị trưởng lão vuốt râu, cười nhàn nhạt. "Hay là sợ đứa nhỏ kia vào sân đấu sẽ làm hỏng danh tiếng của đỉnh Tuyết Liên?"

Giữa lúc những lời sỉ nhục đang đạt đến đỉnh điểm, và một cuộc ẩu đả quy mô lớn sắp sửa diễn ra, từ phía con đường mòn dẫn lên đỉnh Tuyết Liên, một bóng dáng nhỏ bé lẳng lặng xuất hiện.

Lục Vân hôm nay mặc một bộ đồ đệ tử màu trắng tinh khôi, mái tóc đen được buộc gọn gàng bằng một dải lụa xanh. Cậu đi một mình, không có sư tôn đi cùng, cũng không có người hầu hạ. Bước chân của cậu rất nhẹ, nhẹ đến mức dường như không chạm vào bụi trần. Thế nhưng, mỗi bước chân cậu tiến lại gần, sát khí nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể cậu lại khiến không gian xung quanh dần dần im lặng.

Đám đệ tử đang hò hét bỗng nhiên thấy lạnh sống lưng. Một cảm giác áp lực vô hình từ phía sau lưng chúng lan tới. Khi Lục Vân đi qua đám đông, những kẻ vừa mới lớn tiếng nhạo báng bỗng chốc im bặt, một cách vô thức nhường đường cho cậu.

Lục Vân không nhìn ai, đôi mắt cậu vẫn phẳng lặng như mặt nước hồ mùa thu. Cậu cứ thế đi thẳng vào trung tâm quảng trường, đứng đối diện với Trần Hạo. Khoảng cách về chiều cao giữa một thanh niên mười sáu tuổi và một đứa trẻ bảy tuổi là rất lớn, nhưng khí thế tỏa ra từ Lục Vân lại khiến Trần Hạo cảm thấy mình mới là kẻ nhỏ bé.

"Ngươi vừa nói gì về sư tôn ta?" Lục Vân nhàn nhạt lên tiếng. Giọng nói của cậu không to, nhưng lại rõ mồn một trong không gian im phăng phắc.

Trần Hạo nuốt nước bọt, cố lấy lại vẻ tự tin: "Ta nói đúng sự thật thôi. Linh căn trung phẩm thì nên biết thân biết phận, đừng để người ta nói đỉnh Tuyết Liên chỉ biết nuôi một lũ dựa dẫm vào đan dược."

Lục Vân khẽ cúi đầu, bàn tay cậu chạm vào chuôi thanh kiếm gỗ sồi mang theo bên mình. Chỉ một hành động nhỏ đó thôi, nhưng Trần Hạo và đám đệ tử xung quanh đều cảm thấy như có một thanh đao thật sự đang kề sát cổ mình.

"Tu tiên là để cầu đạo, không phải để so đo tư chất cao thấp rồi nhục mạ đồng môn." Lục Vân ngước lên, đôi mắt cậu loé lên tia sáng đỏ thẫm. "Nếu ngươi cho rằng tư chất quyết định tất cả, vậy hãy dùng kiếm của ngươi nói chuyện với ta."

Ngòi nổ đã được châm. Cuộc thi "Nội Môn Diễn Võ" năm nay, dường như đã không còn là một buổi thi tài thông thường, mà đã trở thành trận chiến để Lục Vân bảo vệ đạo tâm và danh dự của đỉnh Tuyết Liên trước sự thối rữa của nội môn tông môn.

More Chapters