WebNovels

Chapter 21 - Chương 21: Tẩy Tủy Hoán Cốt

Bên trong mật thất sâu nhất của đỉnh Tuyết Liên, không gian bị bao phủ bởi một làn sương mù linh khí dày đặc đến mức mắt thường không thể nhìn xuyên thấu. Tại trung tâm mật thất là Tuyết Liên Linh Trì – nơi hội tụ tinh hoa của mạch đá ngầm vạn năm, dòng nước trong trì không lạnh mà tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, lấp lánh như chứa đựng hàng ngàn vì sao.

Tuyết Nhược Vũ ngồi bên mép trì, gương mặt vốn luôn thanh cao, không dính bụi trần giờ đây tái nhợt vì kiệt sức. Chiếc áo bào trắng của nàng dính đầy máu của Lục Vân, nhưng nàng chẳng hề bận tâm. Đôi bàn tay thon dài của nàng không ngừng kết ấn, từng luồng ánh sáng xanh biếc mang theo sức mạnh sinh mệnh dạt dào từ lòng bàn tay nàng rót thẳng vào cơ thể nhỏ bé đang nằm giữa hồ.

Lục Vân vẫn nhắm nghiền mắt, hơi thở mỏng manh như tơ trời. Những vết thương trên người cậu, sau khi tiếp xúc với linh dịch trong hồ, bắt đầu sủi bọt nhẹ. Điều đáng sợ nhất không phải là những vết rách bên ngoài, mà là sự tàn phá bên trong: kinh mạch đứt đoạn, xương cốt rạn nứt, và một lượng lớn hỏa độc từ máu của Xích Diễm Hỏa Mãng đang điên cuồng tàn phá cơ thể cậu.

"Đồ nhi, ta sẽ không để ngươi chết."

Tuyết Nhược Vũ cắn nhẹ đầu ngón tay, ép ra một giọt tinh huyết đỏ thẫm chứa đựng tu vi trăm năm của một vị Tông chủ. Giọt máu ấy rơi xuống trán Lục Vân, lập tức hóa thành một đạo phù văn đỏ rực, cưỡng ép trấn áp ngọn lửa đang bùng phát trong đan điền của cậu. Nàng lại phẩy tay, lấy ra từ trong nhẫn trữ vật những linh dược ngàn năm cực kỳ quý hiếm: Cửu Diệp Linh Chi, Vạn Niên Thanh Liên và cả một viên Hóa Cốt Đan phẩm cấp tuyệt đối. Nàng nghiền nát tất cả, hòa vào linh trì, biến nước hồ từ trong suốt sang một màu xanh lục tràn trề sức sống.

Một quá trình "Nghịch thiên cải mệnh" bắt đầu diễn ra.

Cơ thể Lục Vân lúc này giống như một lò luyện đan thu nhỏ. Máu của Xích Diễm Hỏa Mãng – thứ linh thú cấp năm mang theo hỏa năng bạo liệt – vốn dĩ là thuốc độc đối với một tu sĩ Ngưng Khí tầng ba. Nhưng nhờ có tinh huyết của Tuyết Nhược Vũ làm vật dẫn và linh dịch ngàn năm bảo hộ tâm mạch, một sự dung hợp kỳ tích đã xảy ra.

Hỏa độc của mãng xà bắt đầu bị thuần hóa, chúng không còn phá hoại nữa mà len lỏi vào từng thớ thịt, từng đốt xương của Lục Vân để tiến hành công việc "đập đi xây lại". Tiếng xương cốt vỡ vụn rồi lại kết nối vang lên răng rắc bên trong cơ thể cậu. Lớp da cháy xém dần bong tróc, để lộ ra lớp da mới trắng trẻo nhưng lại bền bỉ như ngọc thạch.

Đây chính là Tẩy Tủy Hoán Cốt.

Trong cơn hôn mê sâu, Lục Vân cảm thấy mình như đang bị ném vào giữa một đại dương lửa, rồi lại được vớt lên đặt vào một tảng băng ngàn năm. Sự luân chuyển giữa nóng và lạnh, giữa đau đớn và êm dịu khiến ý thức cậu dần dần tỉnh táo. Cậu cảm nhận được một luồng sức mạnh vô biên đang cuồn cuộn chảy trong huyết quản. Dòng máu của cậu giờ đây không chỉ là màu đỏ đơn thuần, mà ẩn hiện những tia sáng li ti của hỏa diễm tinh khiết.

Đan điền vốn đã cạn kiệt của Lục Vân nay bỗng chốc mở rộng ra gấp đôi. Linh lực từ linh trì điên cuồng tràn vào, lấp đầy mọi khoảng trống. Khí thế trên người cậu bắt đầu thăng hoa:

Ngưng Khí tầng thứ tư... ổn định!

Nhưng sự thăng tiến vẫn chưa dừng lại. Nhờ vào yêu đan của Hỏa Mãng mà Lục Vân đã nắm chặt trong tay lúc ngất đi, linh lực hỏa hệ tinh thuần nhất của một linh thú cấp năm bắt đầu bị cậu hấp thụ một cách vô thức.

Ngưng Khí tầng thứ năm!

Cột mốc này là một sự nhảy vọt kinh người. Ở tuổi của Lục Vân, việc đạt đến Ngưng Khí tầng năm là điều chưa từng có trong lịch sử Thiên Kiếm Tông. Khí thế sắc bén như kiếm quang từ người cậu phát ra mạnh đến mức làm nước trong linh trì dậy sóng.

Ba ngày sau, Lục Vân mới chính thức mở mắt.

Ánh sáng đầu tiên cậu nhìn thấy là khuôn mặt mệt mỏi nhưng tràn đầy vẻ nhẹ nhõm của Tuyết Nhược Vũ. Nàng vẫn ngồi đó, đôi mắt phượng hằn lên những tia máu vì thức trắng ba đêm ròng để hộ pháp.

"Sư... sư tôn..." Giọng Lục Vân vẫn còn hơi khàn, nhưng thần thái đã trở nên minh mẫn lạ thường.

Cậu nhận ra mình đang nằm trong linh trì, toàn bộ vết thương đáng sợ trước đó đã biến mất không dấu vết. Không những thế, cậu cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm, kinh mạch thông suốt đến mức cậu có thể cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất của linh khí trong không gian. Cậu nắm chặt nắm tay, một luồng sức mạnh bùng nổ khiến không khí phát ra tiếng nổ bộp.

Tuyết Nhược Vũ vươn tay, khẽ vuốt lọn tóc trên trán đồ đệ, giọng nàng dù vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng nhưng không giấu nổi sự run rẩy: "Ngươi tỉnh là tốt rồi. Ngươi có biết mình đã liều mạng đến mức nào không? Nếu ta đến chậm một bước, thần hồn của ngươi đã tan biến rồi."

Lục Vân nhìn vào đôi mắt sư tôn, cậu thấy trong đó không chỉ có sự uy nghiêm của một tông chủ, mà còn có một nỗi sợ hãi mất mát sâu sắc. Cậu bỗng nhiên hiểu rằng, nhiệm vụ này không chỉ là để thử thách cậu, mà còn là thử thách đối với chính trái tim của nàng.

"Đệ tử có tội, đã để sư tôn phải lo lắng." Lục Vân bước ra khỏi hồ, quỳ xuống dưới chân nàng. "Nhưng nhờ có sự tôi luyện này, đệ tử mới hiểu được... kiếm của mình dùng để làm gì."

Tuyết Nhược Vũ thở dài một tiếng, nàng đứng dậy, bóng lưng thoáng chút cô độc giữa làn sương khói: "Ngươi đã vượt qua tầng thứ năm Ngưng Khí. Với thực lực này, đệ tử nội môn cũng ít kẻ là đối thủ của ngươi. Nhưng Lục Vân, hãy nhớ lấy, sức mạnh càng lớn, tâm ma càng dễ nảy sinh. Trận chiến tại Huyết Lang Cốc đã để lại sát khí trong lòng ngươi, nếu không biết cách kiềm chế, ngươi sẽ biến thành một cỗ máy giết chóc."

Nàng quay lại, trao cho cậu một chiếc nhẫn trữ vật màu bạc tinh xảo hơn trước nhiều: "Trong này có công pháp tâm tính và một vài món bảo mệnh. Từ nay về sau, ta sẽ không cấm ngươi xuống núi, nhưng mỗi bước chân ngươi đi, phải xứng đáng với sự hy sinh của tinh huyết ta đã dành cho ngươi."

Lục Vân cúi đầu thật thấp, nước mắt khẽ lăn dài. Cậu biết, linh trì này, linh dược này, và cả tinh huyết của nàng... tất cả đều là nợ ân tình mà cậu cả đời không trả hết. Từ trong đống xác chết của Hỏa Mãng, Lục Vân đã thực sự "sống lại". Một Lục Vân của Ngưng Khí tầng năm, mang theo thể chất Tẩy Tủy Hoán Cốt và một Kiếm Tâm cứng cỏi như kim cương, đã chính thức bắt đầu hành trình chinh phục đỉnh cao của giới tu tiên.

More Chapters