WebNovels

Chapter 20 - Chương 20: Thiên Kiếm Đỉnh Chấn Động

Sương sớm tại Thiên Kiếm Tông thường mang theo vẻ thanh tịnh, thoát tục, là lúc các đệ tử thức dậy đón nhận tử khí đông lai để tu luyện. Thế nhưng, buổi sáng hôm nay, sự tĩnh lặng ấy đã bị xé toạc bởi một tiếng kêu thất thanh từ cổng chính.

"Cái... cái gì kia? Người hay quỷ?"

Hai đệ tử gác cổng trố mắt nhìn về phía bậc thang đá dài dằng dặc dẫn từ chân núi lên. Giữa làn sương mù mờ ảo, một bóng người nhỏ bé đang chậm chạp, run rẩy bò lên từng bậc thang. Không, không thể gọi đó là một bóng người bình thường. Đó là một "huyết nhân".

Mỗi khi cái bóng ấy nhích lên một bậc, nó lại để lại một dấu bàn tay và vệt máu đỏ tươi, tương phản đến gai người trên nền đá trắng muốt của tông môn. Tiếng kim loại gãy kéo lê trên đá xoèn xoẹt nghe như tiếng gọi từ cõi chết. Khi cái bóng ấy tiến lại gần, hai đệ tử gác cổng đồng loạt lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu.

Đó là Lục Vân.

Quần áo cậu đã nát bấy, không còn nhận ra màu trắng của đệ tử Thiên Kiếm Tông. Da thịt cậu be bét, những vết thương do hỏa mãng gây ra đã bắt đầu thâm tím và sưng tấy, máu rỉ ra không ngừng dọc theo bước đường "hành xác". Đôi mắt cậu lờ đờ, gần như đã mất đi tiêu cự, chỉ còn hành động theo bản năng thuần túy.

"Lục... Lục Vân sư huynh? Là đệ tử thân truyền của Tông chủ!" Một kẻ thét lên rồi vội vàng chạy vào trong báo tin.

Lục Vân không dừng lại ở cổng. Cậu không nghe thấy tiếng xì xào, không thấy những ánh mắt kinh hoàng của chúng đệ tử đang tụ tập ngày một đông. Trong đầu cậu chỉ còn một ý niệm duy nhất: Đỉnh Tuyết Liên. Điện Tông chủ.

Cậu bò qua quảng trường chính, qua Diễn Võ Trường — nơi mà vài tháng trước cậu từng thể hiện uy phong. Giờ đây, cậu yếu ớt đến mức một cơn gió cũng có thể thổi bay, nhưng áp lực tỏa ra từ cơ thể đẫm máu ấy khiến không một ai dám chạm vào. Họ dạt ra, im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở dốc khò khè của Lục Vân vang vọng.

Khi Lục Vân bò đến trước thềm điện Tông chủ, đôi bàn tay cậu đã mài đến tận xương. Cậu dùng chút tàn lực cuối cùng, gượng đứng dậy nhưng rồi lập tức đổ ập xuống trước cánh cửa lớn.

Rầm!

Cửa điện mở toang. Tuyết Nhược Vũ bước ra với khí thế lạnh lùng thường lệ, nhưng ngay khi nhìn thấy đống thịt nát đẫm máu dưới chân mình, đồng tử nàng co rụt lại, toàn thân cứng đờ.

Lục Vân nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, cậu cố gắng ngẩng cái đầu nặng trĩu lên. Khóe môi cậu run rẩy, một dòng máu đen tuôn ra khi cậu cố gắng mỉm cười. Bàn tay run rẩy, cháy xém của cậu lần vào túi trữ vật, lấy ra mười gốc Ngân Nguyệt Thảo vẫn còn lấp lánh ánh bạc, đặt lên sàn điện.

"Sư... sư tôn... đệ tử... hoàn thành... nhiệm vụ..."

Vừa dứt lời, bàn tay Lục Vân buông thõng. Ánh sáng cuối cùng trong đôi mắt cậu lịm tắt, cậu đổ gục xuống, ngất lịm ngay trong vũng máu của chính mình. Mười gốc linh thảo nằm đó, vương vãi máu người, trông vô cùng bi thảm.

"Lục Vân!!!"

Tiếng thét của Tuyết Nhược Vũ vang động cả Thiên Kiếm Đỉnh, mang theo một luồng linh áp kinh hồn khiến mây mù trên trời tan biến ngay lập tức. Nàng không còn vẻ băng thanh ngọc khiết, không còn sự bình tĩnh của một vị Tông chủ. Nàng quỳ rạp xuống, run rẩy ôm lấy cơ thể lạnh ngắt của đồ đệ vào lòng.

Bàn tay nàng chạm vào những vết thương sâu thấy xương trên vai cậu, trái tim nàng thắt lại như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào. Nước mắt – thứ mà vị Tông chủ này chưa từng rơi trong hàng trăm năm tu luyện – bỗng chốc tuôn dài trên má.

"Ta sai rồi... đồ nhi, là ta sai rồi!" Nàng ôm chặt lấy cậu, linh lực tinh thuần điên cuồng rót vào cơ thể Lục Vân để giữ lại hơi thở mỏng manh. Nàng hối hận. Tại sao nàng lại ném một đứa trẻ bảy tuổi vào nơi đó? Tại sao nàng lại tước bỏ mọi bảo mệnh chi vật của nó?

Chỉ trong chốc lát, các vị trưởng lão từ khắp các phong đều đáp xuống điện Tông chủ. Nhìn thấy cảnh tượng này, ai nấy đều hít vào một ngụm khí lạnh.

Trưởng lão Luyện Đan Phong nhìn vết thương trên người Lục Vân, giọng run rẩy vì giận dữ: "Đây là vết cào của Hỏa Mãng cấp năm! Tông chủ, người điên rồi sao? Người bảo một đứa trẻ Ngưng Khí tầng ba đi giết Hỏa Mãng cấp năm mà không cho nó lấy một viên đan dược hộ thân?"

Trưởng lão Hình Luật Phong đập mạnh trượng xuống đất, mặt đỏ gay: "Nó mới bảy tuổi! Nó lết từ Huyết Lang Cốc về đây với thân xác này... Tuyết Nhược Vũ, người có còn là sư phụ không? Nếu hôm nay nó không sống lại, ta sẽ không để yên chuyện này đâu!"

Sự phẫn nộ của các trưởng lão bùng nổ. Họ vốn đố kỵ với Lục Vân, nhưng trước ý chí sắt đá và sự thảm khốc này, tất cả chỉ còn lại sự kính trọng và thương xót vô hạn. Một đứa trẻ có thể bò về từ địa ngục chỉ để giao nộp mười gốc cỏ, đây không còn là đệ tử bình thường, đây là linh hồn của Thiên Kiếm Tông!

Tuyết Nhược Vũ không đáp lại lời nào. Nàng bế ngang Lục Vân dậy, ánh mắt nàng từ đau đớn chuyển sang một sự kiên định điên cuồng.

"Dù phải nghịch thiên cải mệnh, ta cũng sẽ cứu nó."

Nàng bước vào mật thất, cánh cửa điện đóng sầm lại, để lại sau lưng một tông môn đang chấn động tận gốc rễ. Ngày hôm đó, Thiên Kiếm Tông hiểu rằng, họ không chỉ có một thiên tài, mà họ đang có một con quái vật với ý chí có thể chẻ đôi cả trời đất.

More Chapters