WebNovels

Chapter 2 - Chương 2

Tube Station 

Ngày đầu tiên gặp Nathan cũng là một ngày mưa.

Đó là thứ Bảy cuối tháng Chín. Bầu trời chuyển mùa thu trở nên ảm đạm và khó chịu đến lạ. Trung tâm London nhuộm một màu xám xịt, càng lúc càng nhiều người khoác áo lên mình.

Trong dòng người hối hả chẳng ai ngoảnh lại, Alex nhận được tin nhắn. Đúng lúc cậu vừa bước vào ga tàu điện ngầm, cũng là ngày cậu phải đi nhận kết quả bài kiểm tra tuyển sinh vào đội bóng Vans FC, vì bố cậu đã hối thúc cả tháng. Và những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi.

Liên lạc duy nhất đến từ mẹ cậu.

Nội dung thông báo về phán quyết ly hôn khô khan và lạnh lùng. Chuyện gặp mặt từ mỗi tuần một lần dần thưa thớt, rồi chỉ còn mỗi tháng một lần, nên đây là điều đã có thể đoán trước. Ngay cả trong mắt một cậu bé 15 tuổi, cũng thấy rõ mẹ và bố đã hoàn toàn chấm dứt.

Nhưng cậu chẳng thể oán trách ai được. Khi công việc kinh doanh bắt đầu lao dốc, bố cậu cũng dần thay đổi. Người đàn ông một mình vượt biển từ Hàn Quốc, đặt chân vào ngành in ấn và gây dựng được một nền tảng vững chắc, nhưng không thể theo kịp dòng chảy nhanh chóng của London khi năm tháng trôi qua. Bị các nền tảng kỹ thuật số bỏ lại phía sau, những chiếc máy in trở nên vô dụng, và cả sự nghiệp ông dốc tiền xây nên cũng thành vô nghĩa. Rồi người đàn ông ấy bắt đầu uống rượu. Đó là một câu chuyện quá phổ biến, chẳng đáng để nghe thêm.

Khi những ngày say xỉn ngày một nhiều, ngay cả số tiền mẹ kiếm được cũng bắt đầu đổ hết vào rượu, rồi tình hình đã khác đi. Người phụ nữ nông thôn yêu đời đến từ Salisbury ngày nào không còn nữa. Và thế là, vào cái ngày bố cậu lần đầu lớn tiếng và giơ tay lên, mẹ cậu đã quyết định ly thân. Ngày hôm nay chính là dấu chấm hết.

Con đừng liên lạc với mẹ nữa.

Tin nhắn kết thúc như vậy. Không một lời xin lỗi, càng không có tình yêu thương. Alex đứng chôn chân tại chỗ, đọc đi đọc lại. Môi cậu mấp máy mà chẳng thành tiếng. Một cảm giác khó chịu bủa vây, nhưng cậu không thể gọi tên được nó là gì.

Cơn mưa trút xuống nặng hạt hơn. Mấy cô gái vừa tan học đang bước vào ga thét lên, rồi chạy vội vào trong. Alex ngơ ngác ngẩng mặt lên. Nước mưa đập lộp bộp, lộp bộp lên màn hình điện thoại. Phải đến vài giây sau, cậu mới chợt nghĩ rằng chiếc túi mình đang xách có thể bị ướt. Thôi xong... Chắc chắn món quà sinh nhật cho mẹ trong đó cũng sẽ ướt sũng.

Nhưng cậu khó lòng cử động nổi.

Yết hầu run lên. Cậu nín thở khi cảm thấy một khối nóng hổi trào ngược lên thực quản. Khoảnh khắc nhìn thấy bóng lưng một người phụ nữ tóc nâu đang che ô cho đứa con trai nhỏ bước vào ga, thứ gì đó trong cậu vỡ tan. Alex giơ tay lên, hành động của một kẻ không biết phải làm gì. Cậu dùng bàn tay đang cầm điện thoại chà xát lên mặt. Vùng mắt nóng ran và nhức nhối như sắp nổ tung.

"Mình đã biết từ lâu rằng mẹ không còn yêu mình nữa."

Cậu làm sao không biết được chứ, khi đó là những lời cậu nghe mỗi lần mẹ cãi nhau với bố và hét thẳng vào mặt cậu. Lời oán trách rằng mẹ phát ớn mỗi lần nhìn thấy mái tóc đen giống hệt bố, lời than rằng mẹ đã chịu đựng bao năm chỉ vì cậu… cậu đã nghe đến mức không thể nào quên.

"Vậy mà… vậy mà…"

Cậu chỉ ước mẹ sẽ để cậu nói lời chúc mừng sinh nhật.

Tóc cậu ướt đẫm. Cơn gió bão mùa thu lạnh lẽo và dữ dội thổi ùa vào ga. Đôi chân lạc lõng của cậu lặp đi lặp lại động tác nhấc lên rồi lại hạ xuống. "Không sao đâu. Cũng biết trước rồi mà." Cậu tự nhủ là thế. Hiện tại, cậu đang trên đường đến nhà mẹ, nên giờ phải đổi hướng. Quay lại bắt xe buýt, rồi đổi tuyến một lần nữa…

"Này."

Một giọng nói chợt cất lên. Alex giật mình, quay phắt người lại. Thứ đầu tiên cậu nhìn thấy là đôi mắt. Trong khung cảnh xám xịt, vô sắc, chỉ có đôi mắt của cậu thiếu niên kia là mang màu sắc và tỏa sáng.

Alex nhận ra khuôn mặt ấy. Đó là Nathan White, người mà cậu từng thấy từ xa kể từ ngày nhập học. Vì là anh là Beta nên cậu thậm chí chẳng có ký ức nào về việc nói chuyện với anh. Giữa Alpha, Omega và Beta luôn tồn tại một lằn ranh vô hình.

Ngoài xã hội thì có lẽ khác, nhưng lũ trẻ ở độ tuổi nhạy cảm này lại đặc biệt cảnh giác với những gì khác biệt. Thậm chí còn có một nhóm Beta hạ thấp Alpha và Omega, những kẻ có kỳ phát tình, và gọi họ là "động vật".

"Đường…"

Cậu thiếu niên kia mở lờivới vẻ mặt vô cảm. Alex đầu óc trống rỗng, chỉ biết nhìn chằm chằm.

"Cậu đang chắn đường đấy."

Ý nghĩa của câu nói thấm vào tâm trí cậu vài giây sau đó. Alex ngơ ngác chớp mắt, rồi lặng lẽ di chuyển sang một bên. Môi cậu run run, khó nhọc lắm mới trả lời được. Sau khi cố gắng ổn định giọng nói khàn đặc, cậu mới thốt lên:

"Xin lỗi nhé."

Lời xin lỗi của Alex bị tiếng mưa nuốt chửng. Không phải cơn mưa phùn lất phất thường thấy, mà là một trận mưa rào nặng hạt. Cậu nhét điện thoại vào túi. Đầu óc trống rỗng. Cậu đưa tay quệt ngược mái tóc đang rỉ nước. Chỉ cần đợi thêm chút nữa thôi… rồi mình sẽ đi.

Đó là khoảnh khắc cậu tự nhủ với chính mình.

Thế rồi tiếng mưa trên đầu bỗng biến mất. Những giọt nước lạnh buốt len lỏi giữa các sợi tóc không còn nữa. Cậu ngỡ ngàng quay đầu lại, đó là một mùi hương thoang thoảng. Ở cuối tầm mắt đã thay đổi, Alex lại thấy đôi mắt xanh lục vừa mới gặp. Và cả đôi môi hồng hào không tì vết, cùng chiếc cằm trắng nõn.

"Alex Yeon, đúng không?"

Cậu không ngờ anh biết tên mình. Alex quên cả trả lời, chỉ chăm chú nhìn vào đôi môi đang mấp máy. Tiếng nước chảy và rơi xuống từ chiếc ô mỏng manh vang lên róc rách. Nathan không nói thêm gì. Anh chỉ đứng đó, nhìn Alex chưa kịp đáp lời, trong khi che ô cho cậu.

Trong khoảnh khắc ấy, Alex chẳng thể nghĩ ra bất cứ điều gì. Quên cả lý do mình vừa khóc, cậu cắn chặt môi tái nhợt. Nỗi buồn ập đến, hòa lẫn với một cảm giác an ủi lạ kỳ. Cậu cố nuốt trôi tiếng nấc nghẹn đang chực trào, đôi lông mày nhíu lại.

"Đừng để bị ướt."

Sau một hồi im lặng, Nathan lên tiếng.

"Cầm lấy đi."

Một cánh tay đưa về phía cậu. Alex thấy những ngón tay nắm chặt cán ô. Chúng dài, với các đốt xương rõ ràng, trắng trẻo và xinh đẹp như chính khuôn mặt của Nathan. Ngay cả đầu móng tay cũng hoàn hảo, hình bán nguyệt dưới móng màu hồng trong suốt, được cắt tỉa gọn gàng, tất cả đều mang phong cách của Nathan.

"Nhanh lên."

Nathan nói ngắn gọn, thấy cậu cứ ngơ ngác nhìn bàn tay mình mà không chịu nhận lấy. Biểu cảm và giọng nói của anh vẫn lạnh lùng như cũ.

"Nhưng… cậu sẽ bị ướt mất."

"Ừ."

Nathan đáp như thể đó là điều hiển nhiên. Rồi anh lại đưa tay ra gần hơn một chút, như đang thúc giục. Alex vội vàng nắm lấy tay cầm, bởi nếu cậu còn do dự, Nathan sẽ hoàn toàn ra khỏi bóng ô. Tay họ chạm nhau. Làn da của Nathan chạm vào đầu ngón tay cậu lạnh buốt.

"Tôi nghĩ tôi sẽ ướt ít hơn cậu."

Nói xong, Nathan buông tay. Alex không kịp ngăn lại. Khi cậu kinh ngạc nhìn anh, cuối cùng biểu cảm của Nathan cũng thay đổi. Một nụ cười nhẹ nở ở khóe mắt. Khoảnh khắc ấy, Alex quên cả thở, chỉ biết chớp mắt. Lồng ngực cậu thắt lại, bụng dưới run lên. Cơ thể cậu bỗng nóng bừng, bởi cảnh tượng trước mắt quá đỗi phi thực.

Có ai từng thấy Nathan White cười chưa thế? Chắc là không rồi. Vẻ ngoài nổi bật và thái độ thờ ơ đến đáng ghét của anh chính là lý do khiến anh nổi tiếng.

"Cậu hết khóc rồi."

Alex giật mình, đưa tay lau má khi nghe câu nói tiếp theo. Ánh cười lấp lánh trong đôi mắt xinh đẹp kia dường như đậm hơn một chút. Dù nhạt đến mức nếu không để ý sẽ không nhận ra, nhưng dù sao đó cũng là một nụ cười.

"Đợi đã, Nathan, cái ô này…"

"Gặp lại sau nhé."

Như thể đã hoàn thành nhiệm vụ, Nathan bước thẳng ra khỏi chiếc ô. Bàn tay Alex giơ ra định níu lại chỉ với lấy không khí. Nathan không ngoảnh đầu. Anh bước vào ga với dáng vẻ chậm rãi như khi đến.

Alex nhìn theo bóng lưng thẳng tắp ấy, chiếc cổ trắng nõn mềm mại, đầu ngón tay khẽ lay động theo từng bước chân, cho đến khi anh khuất hẳn. Mãi cho đến khi cơn mưa trên ô tạnh hẳn và ánh nắng cuối ngày xuyên qua những đám mây.

Rào rào…

More Chapters