WebNovels

Chapter 11 - Chương 11: Mệnh Lệnh Từ Tuyết Liên Đỉnh

Ánh ban mai của ngày đầu tiên sau năm thứ nhất nhập môn rọi xuống đỉnh Tuyết Liên, xuyên qua những lớp băng mỏng tạo thành những dải cầu vồng lung linh. Lục Vân đứng đó, khí thế trên người đã hoàn toàn khác biệt. Sau đêm đột phá chấn động, Ngưng Khí tầng thứ ba đã giúp cậu thoát thai hoán cốt, làn da hồng nhuận, đôi mắt sáng rực như hỏa ngọc. Cậu đang điều khiển một luồng linh lực nhỏ chạy quanh các đầu ngón tay, cảm giác bản thân như có thể dời non lấp bể.

Thế nhưng, trái ngược với sự hưng phấn của đồ đệ, Tuyết Nhược Vũ đứng trên hành lang điện Tông chủ, đôi mắt phượng khẽ nheo lại đầy vẻ suy tư. Nàng nhìn Lục Vân, trong lòng thầm đánh giá: "Đột phá quá nhanh, tâm cảnh tuy vững nhưng sát phạt khí hoàn toàn không có. Nếu cứ để nó ở mãi trên đỉnh núi này, ăn đan dược của ta, uống linh tuyền của ta, nó sẽ chỉ là một đóa hoa trong nhà kính. Xinh đẹp, lộng lẫy, nhưng chỉ cần một cơn gió lốc của giới tu tiên ngoài kia cũng đủ làm nó tan nát."

Nàng hiểu rõ, tu tiên không chỉ là ngồi thiền. Tu tiên là tranh đoạt, là sinh tử, là đi trên lưỡi kiếm mà sống. Nàng không thể bảo bọc cậu mãi được.

"Lục Vân, lại đây." Tuyết Nhược Vũ cất tiếng. Giọng nói nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo một sự uy nghiêm không thể chối từ.

Lục Vân vội vàng thu hồi linh lực, chạy lại gần sư tôn, cung kính cúi đầu: "Đệ tử có mặt. Sư tôn có điều chi sai bảo?"

Tuyết Nhược Vũ không nhìn cậu, nàng đưa mắt nhìn về phía dãy núi mịt mờ phía xa, nơi những thung lũng sâu thẳm ẩn chứa đầy nguy hiểm. Nàng phẩy tay, một chiếc túi trữ vật bằng vải bố thô sơ – khác hẳn với những chiếc túi thêu chỉ vàng trước đây – bay lơ lửng trước mặt Lục Vân. Tiếp đó là một thanh kiếm sắt bình thường, loại kiếm mà đệ tử ngoại môn vẫn dùng để luyện tập, không có lấy một chút linh tính.

"Ngươi đã đạt Ngưng Khí tầng ba, trình độ này đủ để đi ra ngoài nhìn ngắm thế giới rồi." Tuyết Nhược Vũ nói, giọng nàng hơi cứng lại. "Ta giao cho ngươi nhiệm vụ chính thức đầu tiên: Trong vòng mười ngày, hãy đến Huyết Lang Cốc, hái về mười gốc Ngân Nguyệt Thảo. Đây là loại cỏ chỉ nở dưới ánh trăng, và là thức ăn ưa thích của lũ yêu sói."

Lục Vân sững sờ. Huyết Lang Cốc? Cậu đã nghe các trưởng lão nói qua, đó là nơi đầy rẫy yêu thú cấp thấp, máu chảy thành sông, là cơn ác mộng của những kẻ mới nhập môn.

Nàng tiếp tục, giọng nói càng thêm phần băng giá để che giấu sự lo lắng đang trỗi dậy trong lòng: "Trong túi trữ vật không có đan dược tăng tu vi, cũng không có linh thạch. Chỉ có lương khô và nước uống thông thường. Thanh kiếm này là vũ khí duy nhất của ngươi. Nhớ kỹ, nếu không hái đủ mười gốc Ngân Nguyệt Thảo, đừng quay về nhìn mặt ta nữa. Đỉnh Tuyết Liên không nuôi kẻ vô dụng."

Lục Vân nhìn vào đôi mắt sư tôn, cậu thấy sự lạnh lùng ấy dường như sâu thẳm hơn thường ngày. Cậu không biết rằng, lúc này trong lòng Tuyết Nhược Vũ đang gào thét: "Trời ơi, mình nói có quá lời không? Nó mới bảy tuổi! Nhỡ nó gặp chuyện gì thì sao? Mình có nên lén đi theo không? Không được, Nhược Vũ, ngươi là Tông chủ, phải cứng rắn lên!"

Lục Vân không hề oán trách. Cậu siết chặt thanh kiếm sắt, quỳ xuống lạy dài: "Đệ tử tuân mệnh. Đệ tử nhất định sẽ mang đủ Ngân Nguyệt Thảo về dâng lên Sư tôn."

Lục Vân rời đi ngay lập tức. Thay vì sử dụng phi hành pháp bảo như mọi khi, lần này cậu phải đi bộ xuống núi. Những bậc thang đá ngàn năm của Thiên Kiếm Tông kéo dài hun hút.

Sau nửa ngày đường, đôi chân của Lục Vân bắt đầu biểu tình. Một năm qua, cậu được nuôi dưỡng bởi linh khí và đan dược, cơ thể chưa bao giờ phải chịu đựng sự hành hạ vật lý thuần túy như thế này. Đôi chân nhỏ bé rã rời, bắp thịt căng cứng, mỗi bước đi như có ngàn mũi kim châm vào lòng bàn chân.

Hơn nữa, một cảm giác lạ lùng bắt đầu xâm chiếm cậu: Cái đói. Một cái đói cồn cào, xót xa trong bao tử. Đan dược vốn giúp cậu thoát khỏi việc ăn uống phàm trần, nhưng khi không còn chúng, cơ thể cậu đòi hỏi năng lượng một cách mãnh liệt. Lục Vân ngồi bệt xuống một tảng đá ven đường, mở túi trữ vật ra. Không có những viên linh đan thơm phức, chỉ có những miếng lương khô cứng ngắc và nhạt nhẽo.

Cậu cắn một miếng, nhai một cách khó khăn, cảm nhận vị chát của lúa mạch thô trên đầu lưỡi. Lục Vân mỉm cười cay đắng: "Hóa ra, rời xa sư tôn, mình lại yếu ớt đến thế này."

Khi bước ra khỏi cổng lớn của Thiên Kiếm Tông, Lục Vân mới thực sự nhận được bài học quan trọng nhất.

Vừa bước chân xuống vùng đất ngoại vi, Lục Vân định vận hành linh lực để tăng tốc độ chạy, nhưng cậu bỗng khựng lại. Linh khí ở đây không hề nồng đậm, tinh thuần như trên đỉnh Tuyết Liên. Ngược lại, nó vô cùng loãng, lại lẫn lộn nhiều tạp chất của bụi trần và khí tức nồng nặc của bùn đất.

Cậu nhận ra rằng, ở trên núi, cậu có thể hoang phí linh lực vì môi trường xung quanh luôn bù đắp lại ngay lập tức. Nhưng ở thế giới phàm trần này, mỗi một tia linh lực tiêu biến đều mất rất nhiều thời gian mới có thể khôi phục lại được qua việc hít thở thông thường.

"Sư tôn muốn dạy mình cách tiết kiệm." — Lục Vân trầm ngâm.

Cậu thu hồi linh lực vào đan điền, chỉ để lại một phần rất nhỏ để duy trì sự dẻo dai cho cơ thể. Cậu bắt đầu học cách bước đi bằng sức mạnh của cơ bắp nhiều hơn, học cách quan sát địa hình, học cách nghe ngóng gió thổi và chim kêu.

Phía trước mặt cậu, thung lũng Huyết Lang hiện ra với một màn sương mù màu hồng nhạt, mang theo mùi tanh nồng của máu và sự chết chóc. Lục Vân đứng trước cửa thung lũng, bóng dáng nhỏ bé đơn độc trước sự hùng vĩ và tàn khốc của thiên nhiên. Cậu vỗ về thanh kiếm sắt bên hông, ánh mắt kiên định.

Cậu biết, sư tôn đang đứng ở nơi nào đó trên đỉnh núi kia nhìn theo cậu. Cậu không được phép sợ hãi. Nếu thành tiên là khó đến thế, thì cậu sẽ dùng đôi chân nhỏ bé này để dẫm nát mọi khó khăn mà bước tới.

"Huyết Lang Cốc, ta tới đây."

Lục Vân hít một hơi thật sâu, luồng khí đục ngầu tràn vào phổi, nhưng trong đan điền của cậu, ngọn lửa của Ngưng Khí tầng ba bỗng nhiên bùng lên, kiên định và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu chính thức bước vào hành trình lịch luyện đầu tiên của đời mình – nơi đó hoa trong nhà kính sẽ phải học cách đâm chồi từ kẽ đá.

More Chapters