WebNovels

Chapter 5 - Chương 5: Những Sợi Chỉ Đỏ Giữa Hư Không

Dưới sự oanh kích dữ dội của Thác Hàn Băng, ý thức của Lục Vân dần rời xa khỏi thể xác đau đớn. Khi bóng tối phủ lấy tâm thức, một thế giới mới bắt đầu hé mở trước mắt cậu bé sáu tuổi. Đó không phải là một màu đen đặc quánh của hư vô, mà là một không gian xám xịt, mông lung tựa như buổi sớm tinh mơ trên đỉnh Tuyết Liên khi mây mù chưa tan hẳn.

Giữa cõi hư thực ấy, Lục Vân bắt đầu nhìn thấy những điều mà mắt thường, dù là của những kiếm thủ tinh anh nhất giới phàm trần, cũng không bao giờ chạm tới được.

Bỗng nhiên, từ trong không gian xám xịt kia, một đốm sáng đỏ rực rỡ hiện ra. Rồi hai đốm, mười đốm, hàng trăm đốm... Chúng nhỏ li ti như những hạt bụi vàng dưới ánh nắng, lấp lánh và sống động vô cùng. Những hạt sáng này không đứng yên; chúng trôi nổi dập dềnh, luồn lách giữa những tia nước lạnh giá đang dội xuống và ẩn hiện trong làn sương mù dày đặc quanh thác. Chúng tựa như những đốm lửa ma trơi nhỏ bé, mang trong mình một sức sống mãnh liệt và cổ xưa.

"Đó là hỏa linh khí sao?" — Lục Vân thầm thốt lên trong tâm tưởng.

Cậu cảm thấy một sự tò mò trỗi dậy mãnh liệt. Với bản năng của một đứa trẻ, Lục Vân thử đưa ý niệm của mình ra, vươn những "cánh tay" vô hình của tâm thức để chạm vào những đốm sáng rực rỡ ấy. Thế nhưng, ngay khi ý niệm của cậu vừa chạm tới, những hạt sáng đỏ lại tinh nghịch như những chú cá nhỏ, khẽ quẫy đuôi một cái rồi biến mất vào hư không, hiện ra ở một vị trí xa hơn.

Càng cố gắng bắt lấy, chúng càng né tránh. Nếu là một đứa trẻ khác, có lẽ đã sớm nảy sinh lòng hiếu thắng, bắt đầu đuổi theo những hạt linh khí kia một cách mù quáng, để rồi cuối cùng kiệt sức và rơi khỏi trạng thái tĩnh lặng. Nhưng Lục Vân thì khác.

Trong đầu cậu bỗng vang vọng lại giọng nói trầm ấm của vị trưởng lão tại Vạn Kiếm Phong vào buổi chiều hôm ấy: "Tiểu Vân, hãy nhớ kỹ, linh khí không phải là vật chết. Chúng là linh hồn của trời đất, có cảm xúc và kiêu ngạo riêng. Ngươi không thể cưỡng cầu, không thể bắt ép chúng phục tùng bằng ý chí thô bạo. Muốn có được chúng, ngươi chỉ có thể hòa nhập, để chúng thấy ngươi là một phần của chính chúng."

Lục Vân hít một hơi thật sâu trong tâm thức. Cậu thu hồi toàn bộ ý niệm đang tỏa ra bên ngoài. Cậu thả lỏng hoàn toàn, để mặc cho trọng lực của dòng thác ép cơ thể mình xuống phiến đá, để mặc cho cái lạnh cắt da cắt thịt và cái nóng hừng hực trong đan điền giao tranh. Cậu không còn coi mình là một đứa trẻ đang khổ tu, cũng không còn coi mình là đệ tử thân truyền của Tông chủ.

Cậu tự biến mình thành một phần của phiến đá cổ rêu phong, thành một giọt nước trong dòng thác Hàn Băng, thành một sợi khói mỏng manh giữa đỉnh Tuyết Liên.

Lục Vân bắt đầu để cho dược lực hỏa thuộc tính từ những viên đan dược "ăn thay cơm" bấy lâu nay tự do lan tỏa. Thay vì kìm nén chúng trong kinh mạch, cậu để chúng thoát ra khỏi lỗ chân lông, tạo thành một quầng sáng màu đỏ nhạt, dịu nhẹ bao quanh cơ thể mình như một lớp kén mỏng.

Sự thay đổi diễn ra ngay lập tức.

Những đốm sáng đỏ tinh nghịch ngoài kia bỗng nhiên khựng lại. Chúng dường như cảm nhận được một luồng hơi ấm quen thuộc, một thứ "đồng loại" đang hiện hữu ngay giữa dòng nước giá băng. Không còn né tránh, những hạt hỏa linh khí bắt đầu bị thu hút, chúng từ từ tụ lại, xoay tròn xung quanh Lục Vân như những vũ công đang thực hiện một điệu nhảy tôn giáo.

Rồi, từng hạt từng hạt một, chúng nhẹ nhàng thấm qua quầng sáng, chạm vào làn da và hòa tan vào trong huyết quản của cậu.

Lục Vân run lên, nhưng lần này không phải vì lạnh. Một cảm giác ấm áp, dịu dàng và đầy bao dung lan tỏa khắp tứ chi bách hài. Nó không hề nóng cháy, không hề thiêu đốt như ngọn lửa trong lò rèn mà cậu hằng tưởng tượng. Nó êm đềm như cái ôm của mẹ vào những đêm đông giá rét ở làng Thanh Vân, như ánh nắng xuân đầu tiên sưởi ấm tâm hồn sau một mùa băng giá dài đằng đẵng.

Hỏa linh khí tràn vào kinh mạch, ngay lập tức bắt nhịp với dòng dược lực đang tích tụ bấy lâu. Chúng cuốn lấy nhau, tạo thành một dòng chảy đỏ thẫm tinh khiết, bắt đầu vận hành theo những đường lối phức tạp của Hỏa Vân Kiếm Kinh.

Lục Vân phát hiện ra một điều kỳ diệu: Khi tâm trí cậu càng tĩnh lặng đến mức gần như vô vi, thì linh khí đi vào cơ thể lại càng trở nên thuần khiết và ổn định bấy nhiêu. Linh căn trung phẩm của cậu vốn dĩ giống như một ống dẫn hẹp, không thể nuốt chửng linh khí nhanh như bão táp giống các thiên tài sở hữu Thiên Linh Căn. Nhưng bù lại, nó lại hoạt động như một bộ lọc tinh vi và kiên nhẫn nhất.

Mỗi một sợi linh khí đi qua linh căn của Lục Vân đều được gột rửa, rèn luyện đến mức tối đa. Những tạp chất trong linh khí bị loại bỏ hoàn toàn trước khi được đưa vào đan điền. Đây chính là lợi thế của sự "chậm mà chắc". Trong khi những thiên tài khác có thể thăng cấp nhanh chóng nhưng linh lực đôi khi hỗn loạn, thì mỗi một tia linh lực trong người Lục Vân đều cô đặc và sắc bén tựa như lưỡi kiếm được mài giũa qua ngàn năm.

Dưới thác nước, hơi sương bốc lên bao phủ lấy bóng dáng nhỏ bé. Lục Vân vẫn ngồi đó, bất động như một pho tượng đá, nhưng bên trong cậu là một cuộc đại cách mạng về sinh mệnh. Những sợi chỉ đỏ giữa hư không giờ đây đã kết thành những dòng suối nhỏ, chảy tràn trong cơ thể, chuẩn bị cho một sự bùng nổ kinh thiên động địa.

Ở trên cao, Tuyết Nhược Vũ khẽ nheo mắt nhìn đệ tử. Nàng cảm nhận được áp suất không khí xung quanh thác nước đang thay đổi.

"Đã bắt đầu cảm nhận được linh khí rồi sao? Chỉ trong vòng ba tháng..." Nàng khẽ lẩm bẩm, một tia kinh ngạc thoáng qua trên khuôn mặt xinh đẹp. Nàng biết, linh căn trung phẩm thường mất ít nhất một năm để đạt đến bước này. Đứa trẻ này, quả thực đã tìm ra con đường của riêng mình trong sự tĩnh lặng.

Lục Vân vẫn đắm mình trong thế giới của những sợi chỉ đỏ, cậu không biết rằng mình vừa vượt qua một cột mốc mà nhiều kẻ cả đời cũng không chạm tới được. Đạo tâm của cậu, dưới sự rèn giũa của băng và hỏa, đã bắt đầu trở nên cứng cỏi như kim cương.

More Chapters