WebNovels

Chapter 4 - Hồi Sinh?

1 năm sau.

Dưới gốc cây đại thụ trên đồi cao Shiganshina, Mikasa Ackerman ngồi lặng lẽ, đôi mắt xa xăm nhìn về phía chân trời nơi những cánh chim hải âu đang chao liệng. Cơn gió nhẹ mang theo vị mặn của biển và nỗi buồn của một năm dài đằng đẵng. Chiếc khăn choàng đỏ trên cổ cô hơi tuột xuống.

Bỗng nhiên, một con chim lớn sà xuống. Với đôi cánh mềm mại, nó vụng về quàng lại chiếc khăn choàng quanh cổ cô, như cách mà anh đã làm năm chín tuổi. Mikasa ngẩn ngơ, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.

"Eren... cảm ơn anh vì đã quàng chiếc khăn này cho em."

Con chim vỗ cánh bay vút lên bầu trời xanh thẳm. Mikasa đứng dậy, hít một hơi thật sâu, định quay lưng rời đi để tiếp tục cuộc sống mà anh đã đánh đổi cả linh hồn để bảo vệ. Nhưng vừa bước đi được vài thước, một giọng nói trầm thấp, khản đặc và đầy thân thuộc vang lên từ phía sau, phá tan sự tĩnh lặng của đồi vắng:

"Mikasa..."

Cô đứng khựng lại. Cả cơ thể run lên bần bật. Cô không dám quay đầu vì sợ đó chỉ là một ảo ảnh đau lòng. Nhưng tiếng bước chân trên cỏ khô mỗi lúc một gần hơn.

"Mikasa, anh đã về rồi."

Cô quay lại. Giữa ánh hoàng hôn vàng rực, Eren Yeager đứng đó bằng xương bằng thịt. Không còn là hình hài của một "Ác quỷ", anh gầy gò với mái tóc dài xõa ngang vai, đôi mắt xanh thẳm tràn đầy sự hối lỗi và khao khát được sống. Mikasa lao vào lòng anh, tiếng khóc nức nở vỡ òa sau bao ngày kìm nén. Họ đoàn tụ dưới bóng cây đại thụ, nơi mọi chuyện bắt đầu và cũng là nơi định mệnh vừa được viết lại.

Tuy nhiên, sự bình yên ấy chẳng kéo dài được bao lâu.

Tại một căn cứ quân sự ngầm ở quận Stohess, Oliver — một chỉ huy trẻ tuổi với tham vọng thống nhất Paradis bằng kỷ luật sắt — đang quan sát bản đồ thế giới. Trên bàn của anh ta là những báo cáo về việc các quốc gia đồng loạt chế tạo vũ khí tầm xa.

"Hòa bình của Armin là một trò đùa," Oliver gằn giọng. "Chúng ta cần sức mạnh để răn đe, dù sức mạnh đó có mang hình hài của quỷ dữ đi chăng nữa."

Cạnh đó, Kucy, một nữ nhà khoa học với ánh mắt sắc sảo nhưng chứa đựng sự hoài nghi, đang hiệu chỉnh một thiết bị đo lường sinh học. Cô là người theo dõi nồng độ "vật chất hữu cơ lạ" trong không khí. "Chỉ huy, các chỉ số tại Shiganshina đang tăng vọt. Một nguồn năng lượng tương đương với Tọa Độ vừa xuất hiện."

Một gã đàn ông lầm lì tên Vinson đứng dậy từ bóng tối, vác lên vai khẩu súng bắn tỉa nòng dài. Hắn là một tay súng đánh thuê có thâm thù với phe Yeagerist. "Nếu 'hắn' thực sự trở lại, tôi sẽ không để hắn kịp nói lời thứ hai."

Vài ngày sau, Eren và Mikasa đang ở trong một căn nhà nhỏ ẩn dật. Eren vừa kể cho cô nghe về cuộc đối thoại với Ymir trong Tọa Độ — về việc sự cân bằng của sức mạnh Titan đang bị đe dọa bởi lòng tham của con người — thì tiếng đập cửa vang lên rầm rập.

Armin và Jean lao vào, mặt mũi tái mét.

"Eren! Cậu phải đi ngay!" Armin hổn hển. "Người dân đã thấy cậu. Đám đông đang kéo đến đây, và quân đội của Oliver đã bao vây toàn bộ khu vực này!"

Eren nhìn ra cửa sổ. Từ đằng xa, hàng trăm người dân cầm cuốc xẻng, đuốc và gậy gộc. Họ không đến để chào đón người hùng; họ đến để tiêu diệt mầm mống của sự hủy diệt.

"Giết chết con quỷ Yeager!"

"Hắn sẽ mang Rung Chấn quay lại một lần nữa!"

Từ một mái nhà cách đó 500 mét, Vinson đã khóa mục tiêu qua kính ngắm. Hắn nín thở, ngón tay đặt trên cò súng. Cùng lúc đó, Oliver bước ra trước ngôi nhà, giơ tay ra lệnh cho toán lính sẵn sàng nổ súng.

"Eren Yeager!" Oliver hét lớn. "Nhân danh an ninh quốc gia, anh bị bắt giữ vì tội diệt chủng và đe dọa hòa bình thế giới!"

Eren nhìn Mikasa, nắm chặt tay cô. Anh hiểu rằng sự hồi sinh của mình không phải là kết thúc của bi kịch, mà là khởi đầu cho một cuộc chiến còn tàn khốc hơn: Cuộc chiến giữa con người và nỗi sợ hãi chính đồng loại của mình.

More Chapters