CHƯƠNG 1
"A… a… a… ơ… ớ… ớ…"
"Ưm… ưm… ưm…"
Những âm thanh đứt quãng vọng ra từ căn phòng khách sạn khiến tay tôi run lên khi đặt lên tay nắm cửa.
Rầm.
Cánh cửa bật mở.
Cảnh tượng trước mắt khiến thời gian như đông cứng lại.
Người phụ nữ kia đang ngồi trên người chồng tôi. Hai cúc áo trên của cô ta bung ra, để lộ quá nửa bầu ngực trắng nõn. Chiếc váy bị vén cao tới tận bụng. Hai thân thể quấn lấy nhau, làm điều mà chỉ cần nhìn qua cũng đủ hiểu họ đang làm gì.
"A… mày!"
Tôi bật ra một tiếng cười lạnh.
"Chúng mày mèo mả gà đồng trong khách sạn thế này, mà dám nói dối tao là đi thị trường à?"
Người phụ nữ kia giật mình, vội vàng kéo váy xuống. Chồng tôi thì đẩy cô ta ra, cuống cuồng mặc lại áo.
"Em… em nghe anh giải thích…"
Đã rất nhiều lần tôi từng tưởng tượng ra cảnh chồng ngoại tình.
Tôi từng nghĩ nếu ngày đó thật sự đến, chắc tôi sẽ phát điên, sẽ lao vào xé nát kẻ thứ ba, sẽ gào khóc đến khản cổ.
Nhưng khi khoảnh khắc này thật sự xảy ra…
Tôi chỉ đứng chết lặng.
Trái tim như bị ai bóp chặt, nhưng nước mắt lại không rơi.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Chồng tôi.
Ba mươi hai tuổi.
Đôi tay nổi đầy gân xanh. Bờ môi mỏng. Cặp lông mày rậm từng khiến tôi nghĩ anh ta rất đàn ông, rất đáng để dựa vào.
Ngày trước tôi từng tin, người đàn ông này sẽ là chỗ dựa cho cả cuộc đời mình.
Nhưng giờ phút này, anh ta chỉ đang vội vã kéo khóa quần, ánh mắt hoảng hốt nhìn tôi.
Thật nực cười.
Ba năm qua, tôi ở nhà chăm hai đứa con.
Một trai, một gái.
Thằng bé mới học lớp một, con bé thì vẫn còn bám mẹ từng bước.
Những đêm con sốt cao, tôi thức trắng. Những ngày cuối tháng thiếu tiền, tôi tính từng đồng mua gạo, mua sữa.
Còn anh ta?
"Anh đi thị trường."
"Công việc bận lắm."
"Khách hàng mời nhậu."
Hóa ra… thị trường của anh ta là ở khách sạn.
Tôi bật cười.
Tiếng cười vang lên trong căn phòng khiến cả hai người họ đều sững lại.
"Đừng diễn nữa."
Giọng tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.
"Anh tưởng tôi đến đây để đánh ghen à?"
Chồng tôi cau mày.
"Chứ em muốn gì?"
Tôi nhìn anh ta thật lâu.
Rồi chậm rãi lấy điện thoại ra.
"Tách."
"Tách."
"Tách."
Ánh đèn flash lóe lên liên tục.
Người phụ nữ kia hét lên:
"Chị làm cái gì vậy?!"
Tôi nhếch môi.
"Chụp kỷ niệm."
Chồng tôi lập tức lao tới định giật điện thoại.
"Em điên rồi à?!"
Tôi lùi lại một bước.
Ánh mắt lần đầu tiên không còn chút yếu đuối.
"Đừng chạm vào tôi."
Căn phòng im phăng phắc.
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
"Anh muốn tự do đúng không?"
Anh ta khựng lại.
"Tôi cho anh."
Nói xong, tôi quay người bước ra khỏi căn phòng khách sạn đó.
Hành lang dài hun hút.
Mỗi bước chân đều nặng nề, nhưng cũng nhẹ đi từng chút một.
Không phải vì hết đau.
Mà vì tôi chợt hiểu ra một điều.
Người phụ nữ chịu đựng không phải vì yếu đuối.
Mà vì họ còn cố giữ một mái nhà cho con.
Nhưng nếu mái nhà đó đầy dối trá…
Thì rời đi mới là cách bảo vệ các con.
Đêm đó, khi tôi về nhà, hai đứa trẻ đã ngủ say.
Thằng bé ôm con gấu bông cũ.
Con gái nhỏ nắm chặt vạt áo tôi như sợ mẹ biến mất.
Tôi ngồi bên giường thật lâu.
Nhìn hai đứa con, lòng tôi vừa đau vừa kiên định.
Tôi khẽ vuốt tóc chúng, thì thầm như một lời thề:
"Mẹ sẽ không để hai con lớn lên trong một gia đình đầy lừa dối."
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua.
Một cuộc hôn nhân vừa kết thúc.
Nhưng tôi biết…
Cuộc đời của tôi chỉ mới bắt đầu.
Tôi mở điện thoại ra, nhìn lại những bức ảnh vừa chụp trong khách sạn.
Ngay lúc đó, điện thoại bỗng rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ hiện ra:
"Chị đã biết chồng mình ngoại tình rồi đúng không? Nếu muốn biết sự thật còn khủng khiếp hơn… ngày mai 9 giờ sáng, hãy đến địa chỉ này."
CHAP 1:
"A… a… a… uh… ah… ah…"
"Mmm… mmm… mmm…"
Broken sounds echoed from inside the hotel room, and my hand began to tremble as it touched the doorknob.
Bang.
The door swung open.
The scene before my eyes froze time itself.
That woman was sitting on top of my husband. Two buttons of her blouse had popped open, exposing more than half of her pale breasts. Her skirt was pushed up to her stomach. Their bodies were tangled together, doing something that needed no explanation.
"Ah… you—!"
A cold laugh escaped my lips.
"You two are fooling around in a hotel like this, yet you still dared to lie to me and say you were on a business trip?"
The woman startled and quickly pulled her skirt down. My husband shoved her aside and hurriedly buttoned his shirt.
"E–Em… let me explain…"
So many times before, I had imagined catching my husband cheating.
I thought that if that day ever came, I would go mad, tear the mistress apart, scream and cry until my voice broke.
But when this moment actually happened…
I just stood there, frozen.
My heart felt like it was being crushed, yet no tears came.
I looked at the man in front of me.
My husband.
Thirty-two years old.
Veins bulging on his hands. Thin lips. Thick eyebrows that once made me believe he was manly, someone worth leaning on.
Back then, I truly believed this man would be the support of my entire life.
But at this very moment, he was hurriedly zipping up his pants, staring at me in panic.
How ridiculous.
For the past three years, I stayed at home taking care of our two children.
A boy and a girl.
My son had just started first grade, and my daughter still clung to me every step of the way.
On nights when they had high fevers, I stayed up all night. At the end of every month when money was tight, I calculated every coin just to buy rice and milk.
And him?
"I'm going on a business trip."
"Work is really busy."
"A client invited me out for drinks."
So this… was his "business trip."
I laughed.
The sound echoed through the room, making both of them freeze.
"Stop acting."
My voice was so calm that even I found it unfamiliar.
"You think I came here to make a scene?"
My husband frowned.
"Then what do you want?"
I looked at him for a long moment.
Then slowly took out my phone.
Click.
Click.
Click.
The flash went off again and again.
The woman screamed,
"What are you doing?!"
I curled my lips into a smirk.
"Taking a souvenir."
My husband immediately rushed forward, trying to snatch the phone.
"Have you gone crazy?!"
I stepped back.
For the first time, there was not a trace of weakness in my eyes.
"Don't touch me."
The room fell silent.
I stared straight at him.
"You want freedom, don't you?"
He froze.
"I'll give it to you."
After saying that, I turned and walked out of the hotel room.
The hallway stretched endlessly.
Every step felt heavy, yet lighter at the same time.
Not because the pain had disappeared.
But because I suddenly realized something.
Women endure not because they are weak.
But because they are trying to hold a home together for their children.
But if that home is filled with lies…
Then leaving is the only way to protect them.
That night, when I returned home, the two children were already asleep.
My son hugged his old teddy bear.
My little daughter clutched the edge of my shirt as if afraid her mother would disappear.
I sat beside the bed for a long time.
Looking at them, my heart ached, yet it was also firm.
I gently stroked their hair and whispered like making a vow:
"Mom won't let you grow up in a family full of lies."
Outside the window, the night wind blew softly.
A marriage had just ended.
But I knew…
My life was only just beginning.
I opened my phone and looked again at the photos I had taken in the hotel.
Right then, the phone suddenly vibrated.
A message from an unknown number appeared:
"You already know your husband is cheating, right? If you want to know a truth that's even more terrifying… come to this address tomorrow at 9 a.m."
