Mưa lúc hai giờ sáng.
Harlan đứng ngoài hiên, ngón tay trên thanh sắt lạnh. Lều tranh dài mười bước. Ông nghe mưa thấm từ mái xuống dây treo nồi, từng giọt rơi vào chậu đồng đã đầy một nửa.
Bà hàng xóm đến lúc ba giờ.
"Nước ối vỡ," bà nói. "Từ nửa đêm."
Harlan gật đầu. Không hỏi tại sao bà biết. Trong làng, đau đớn của người này là tiếng động của người khác.
Bà vào trong. Harlan ở lại ngoài, đếm giọt mưa. Một. Hai. Ba. Đếm đến hai trăm lần thứ tư thì nghe tiếng rên. Không phải của vợ ông—tiếng rên đó khô hơn, già hơn. Là bà hàng xóm đang thổi vào hai bàn tay, lẩm bẩm về cái lạnh.
Lúc bốn giờ, bà gọi.
Harlan vào. Mùi máu. Mùi nước ối. Mùi đất ẩm từ quần áo ướt của chính ông.
Elara nằm trên giường. Mắt mở. Ngực không phập phồng.
Harlan đếm. Mười lăm giây. Hai mươi. Không có gì nữa.
Đứa trẻ trên ngực cô. Không khóc.
"Nó không khóc," bà hàng xóm nói.
Harlan đến gần. Tóc xanh nhạt, ướt dính. Mắt vàng, mở. Không nhìn ông. Nhìn lên mái lều, nơi nước mưa rỉ qua kẽ tranh.
Ông kiểm tra ngón tay. Mười ngón. Mười ngón chân. Tai không dị dạng.
"Elara," ông nói.
Cô không đáp.
Bà hàng xóm lấy đứa trẻ. Đặt vào tay Harlan. Nặng hơn nghĩ. Nặng hơn cả lúc còn trong bụng mẹ, như thể có thêm thứ gì đó bên trong da thịt.
Harlan đặt ngón tay cái lên má con. Da nóng. Không phải nhiệt của cơ thể người—nhiệt của đá nằm dưới nắng hè, của kim loại để qua đêm gần lò rèn.
Ông chờ. Chờ đứa trẻ nắm ngón tay. Chờ phản xạ.
Không có.
Ông rút tay. Quay đi.
Bà hàng xóm rửa xác Elara bằng nước sôi để nguội. Harlan đứng giữa phòng, bế đứa trẻ. Nến tàn. Mắt vàng phản chiếu hai điểm lửa nhỏ.
Nửa đêm. Harlan đến tủ. Lấy dao. Quay lại.
Đặt lưỡi dao lên cổ con. Da mỏng. Mạch nhảy dưới lưỡi thép, nhanh hơn nhịp tim người lớn.
Một hồi.
Harlan hạ dao. Đặt lên bàn. Ngồi xuống.
Không phải vì lương tâm. Không phải vì Chúa. Vì ông chưa biết đây là cái gì—để giết, hay để giữ, trước hết cần biết nó là cái gì.
Sáng. Mưa ngớt.
Harlan gói Elara trong vải lanh cô để dành may áo. Vải cứng ở mép, thấm máu và nước ối. Ông không đóng mắt cô. Tay cô cứng, để bên hông.
Đứa trẻ nằm trên đệm cũ. Bốn giờ không bú. Không khóc. Không cử động.
Harlan nhấc đứa trẻ. Đi qua làng. Đất lầy, nước ngập mắt cá chân. Không giày.
Đến nhà bà hàng xóm. Cửa mở.
"Sữa dê," Harlan nói.
Bà nhìn đứa trẻ. Nhìn mắt vàng. Lùi một bước, nhưng vẫn nhận lấy.
Harlan quay lưng. Đi.
Về đến lều, ông đặt đứa trẻ xuống. Lấy dao từ bàn, đặt dưới gối mình. Không phải để giết—để sẵn sàng. Ông còn chưa biết sẵn sàng cho cái gì.
Nằm xuống, nhìn trần lều. Đứa trẻ nằm cạnh, mắt mở, nhìn lên cùng một điểm.
Bên ngoài, mưa đã tắt. Nhưng nước trong chậu đồng để cả đêm đã đóng một lớp băng mỏng—dù là giữa tháng sáu.
Harlan không ngủ. Chờ.
