WebNovels

Chapter 12 - the king under the mountain

Buổi lễ diễn ra sâu bên trong lòng núi—nơi đá không chỉ là đá, mà còn là ký ức.

Một sảnh đường khổng lồ mở ra như trái tim của một vị thần cổ đại. Trần hang động lấp lánh những đường vân tinh thể tự phát sáng, ánh sáng xanh nhạt chiếu rọi bảy bệ đá được sắp xếp theo hình vòng cung. Không có lửa. Không có đuốc. Chỉ có ánh sáng từ sâu thẳm lòng đất—cổ xưa, tĩnh lặng, bất biến.

Pinocchio đứng ở trung tâm vòng tròn. Tiên Xanh đứng phía sau cậu, im lặng như một người bảo vệ ranh giới giữa hai thời đại.

Từng người một, bảy chú lùn bước ra từ bóng tối.

Họ không còn là những người thợ mỏ vui vẻ trong truyện cổ tích nữa. Họ là những người bảo vệ một lời thề cổ xưa. Mỗi người đều đặt một vật dưới chân Pinocchio:

— Một mẩu quặng thô chưa từng được khai thác trước đây.

— Một chiếc búa đã bị thời gian bào mòn.

— Một mảnh giáp vỡ từ một trận chiến bị lịch sử lãng quên.

— Một phiến đá khắc chữ rune ghi tên các vị vua đã khuất.

— Một chiếc đèn lồng đã tắt.

— Một chuỗi hạt kim loại màu đen.

— Và cuối cùng… một chiếc vương miện chưa hoàn thiện.

Nàng Tiên Xanh lên tiếng.

"Bảy người này... không chỉ là những người bảo vệ Bạch Tuyết."

Cô ấy nhìn từng người lùn một.

"Họ là hậu duệ của những người đã thề trung thành với Durin đầu tiên. Họ là ký ức sống động về vương quốc dưới chân núi."

Cô ấy quay sang Pinocchio.

"Và họ... cũng chính là điểm tựa."

Pinocchio khẽ nhíu mày, Tiên Xanh tiếp tục nói, giọng cô nhỏ dần.

"Nàng Bạch Tuyết được chọn... không phải để trở thành biểu tượng của sự thuần khiết."

"Nhưng để trở thành điểm cân bằng. Một linh hồn có thể neo giữ nhân loại trên thế giới… nếu bóng tối quay trở lại."

Không ai lên tiếng.

"Witchking... không chỉ đơn thuần là một Nazgul."

"Đó là một trạng thái tồn tại. Một khi linh hồn rơi vào trạng thái đó… thế giới sẽ mất đi một phần ánh sáng của nó."

Cô nhắm mắt lại. "Và…chúng ta đã thất bại."

Xa về phía Đông.

Trên một ban công đen kịt như màn đêm giá lạnh.

Bạch Tuyết quỳ xuống. Không còn mặc chiếc váy trắng. Không còn ánh mắt dịu dàng.

Một chiếc vương miện đen, được rèn từ tro tàn, lơ lửng trên đầu nàng. Chiếc áo choàng đen của nàng hấp thụ ánh sáng.

Xung quanh bà ta có tám Nazgûl quỳ xuống.

Và trước mặt họ là Sauron.

Bên cạnh anh là Seraphelle, ánh mắt lạnh lùng và kiên định như một nữ hoàng đã chấp nhận ngai vàng bóng tối.

Bạch Tuyết ngẩng đầu lên. Không còn là Bạch Tuyết nữa. Chỉ còn là Vua Phù thủy.

Ở những nơi khác.

Tiệc trà.

Không ai dám lên tiếng.

Alice ngồi xuống chiếc ghế giữa, chỉnh lại váy áo, đặt tách trà lên đĩa lót một cách hoàn hảo. Không gian xung quanh im lặng.

Gã thợ mũ điên nhìn xuống.

Thỏ tháng Ba khẽ run rẩy.

Chuột sóc giả vờ ngủ.

Alice nhấp một ngụm trà.

"Con mèo."

Mèo Cheshire xuất hiện… chậm hơn thường lệ.

Nụ cười của nó vẫn vậy.

Nhưng ánh mắt của nó… không còn hoàn toàn tinh nghịch nữa.

Alice không nhìn vào nó.

"Hãy nói sự thật."

Con mèo im lặng rất lâu.

Rồi nó nói:

"Chúng tôi... đang chờ đợi vị vua cổ đại trở về."

Alice đặt tách trà xuống.

Trong giây lát, ánh mắt cô ấy không còn nhìn về phía đó nữa.

Cô ấy đã nhìn thấy:

Một vùng đất xanh trải dài vô tận. Những cánh đồng lúa mì.

Những dòng sông rộng lớn. Những thành phố được xây dựng bằng đá trắng.

Mọi người làm việc đến kiệt sức.

Nhưng trong ánh mắt họ vẫn ánh lên niềm hy vọng.

Alice thì thầm:

"Arnor..."

Con mèo gật đầu.

"Chúng ta đang chờ đợi vị vua đã thống nhất nhân loại ở Trung Địa... vào thời cổ đại."

Alice nhắm mắt lại.

Khi cô mở chúng ra, bàn trà vẫn im lặng.

Nhưng lần này… không phải vì sợ hãi.

Nhưng bởi vì họ hiểu điều đó—thế giới đang chuẩn bị cho sự trở lại của những thứ cổ xưa hơn cả truyền thuyết.

Trở lại sâu trong lòng núi.

Pinocchio tiến lại gần chiếc vương miện chưa hoàn thiện.

Anh ta đã chạm vào nó.

Tảng đá rung lên.

Bảy chú lùn đồng loạt quỳ xuống.

Nàng tiên xanh thì thầm:

"Bạn có chấp nhận... Durin không?"

Pinocchio nhắm mắt lại.

Trong suy nghĩ của anh ấy:

Chiếc búa của Geppetto.

Mùi gỗ.

Ánh lửa.

Tiếng cười.

Anh ta mở mắt. "Tôi chấp nhận."

Ngai vàng được chạm khắc từ một khối đá duy nhất—màu đen, nặng nề, cổ xưa hơn cả những con đường đầu tiên của người lùn.

Pinocchio bước đi chậm rãi, từng bước một. Không ai giục giã, không ai thúc giục cậu.

Bảy chú lùn đứng thành vòng tròn quanh đại sảnh, đầu cúi gằm.

Nàng Tiên Xanh đứng xa hơn, như một người chứng kiến… chứ không phải người điều khiển.

Pinocchio chạm vào tay vịn của ngai vàng.

Hòn đá đáp lại.

Một nhịp, rồi một nhịp khác.

Giống như… nhịp tim.

Anh ta ngồi xuống. Lúc đầu—không có chuyện gì xảy ra.

Rồi… một tiếng nứt. Không phải đá. Không phải kim loại.

Nhưng là gỗ.

Vân gỗ trên thân Pinocchio bắt đầu phát sáng mờ ảo. Không phải ánh sáng bên ngoài—mà như thể có thứ gì đó bên trong đang cố gắng thoát ra ngoài.

Anh ta khom người xuống, không phải vì đau đớn. Mà bởi vì… quá nhiều cảm giác.

Hơi thở đầu tiên của anh ấy - một hơi thở thực sự, không phải là sự bắt chước, không phải là một cơ chế.

Không khí tràn vào phổi anh, lồng ngực anh như bị thắt lại.

Tim—được hình thành từ ánh sáng tập trung—đã bắt đầu nhịp điệu đầu tiên của nó.

Máu—không phải màu đỏ tươi, mà là màu đỏ thẫm như sắt mới rèn—bắt đầu chảy ra.

Pinocchio—

Không.

Durin—thở dài.

Hơi thở của ông mang theo bụi của những tảng đá cổ xưa.

Dưới chân núi, hàng ngàn cánh cửa đá bắt đầu mở ra.

Durin mở mắt.

Đôi mắt của anh ta không còn chỉ là đôi mắt của con người nữa.

Nhưng chúng giống như hai viên ngọc quý chứa đựng cả lịch sử.

Bảy chú lùn quỳ sâu hơn. Tiên Xanh cúi đầu.

Durin đứng dậy.

Cả trung tâm ngọn núi rung chuyển—không phải vì giận dữ. Nhưng bởi vì… nó nhận ra chủ nhân của mình đã trở về.

Và trên mặt đất—

Ngọn lửa lan rộng.

Bóng tối bao trùm.

Một lời thề cổ xưa bắt đầu thức tỉnh.

Một kỷ nguyên mới… đã bắt đầu.

Xa.

Vua Phù thủy ngẩng đầu lên.

Alice dừng tay lại giữa không trung.

Và ở đâu đó… trong ký ức của thế giới…

Một vị vua đã thức tỉnh.

More Chapters