WebNovels

Chapter 12 - Hệ thống vạn giới

CHƯƠNG 12: NẮM TAY MỘT CÁI, HIỂU LẦM CẢ MÔN PHÁI

Bạch Vân lao tới như tia chớp, kiếm khí xoáy thành lưỡi gió sắc bén.

"Chết đi, đồ vô lại!!"

Hệ thống la hét:

[Ký chủ sẽ bị chém thành hai nếu đứng im.

Khuyến nghị: Né lê la.]

Lâm Phong chuẩn bị lăn như củ khoai tây lần nữa thì—

XOẸT!!

Một bóng trắng lao qua.

Cô gái tóm lấy cổ tay Lâm Phong, kéo mạnh về phía mình.

Hắn xoay vòng 360 độ như con vụ rồi… ngã vào người nàng.

Cả hai rơi xuống đất theo tư thế cực kỳ… gần gũi.

Lâm Phong nằm trên, cô gái nằm dưới, hai tay đan vào nhau.

Không gian im bặt.

Nhìn từ xa…

Có khi tưởng họ đang thân mật.

Bạch Vân đứng chết trân.

Đệ tử xung quanh há hốc miệng.

Một người thều thào:

"Đại sư huynh… bị mọc sừng rồi…"

Người khác thì thầm:

"Sư muội chưa từng cho ai chạm vào người… vậy mà tên này…"

Bạch Vân run cả tay:

"Ngươi… ngươi…

SƯ MUỘI! SAO NÀNG LẠI—!?"

Cô gái mặt đỏ như gấc chín, đẩy Lâm Phong ra:

"Không… không phải!! Ta chỉ… ta chỉ ngăn hắn lại thôi!!"

Nhưng nàng nhận ra tay mình vẫn đang… nắm tay Lâm Phong.

Vội buông ra, nhưng muộn rồi.

Lâm Phong đứng dậy, phủi bụi, mỉm cười nửa miệng:

"Nếu cô nương muốn nắm tay thì cứ nói, ta sẽ không từ chối đâu."

"NGƯƠI IM MIỆNG!"

Cô gái đỏ bừng, vừa ngại vừa tức.

Hệ thống báo:

[Điểm vô liêm sỉ +15

Điểm thu hút nữ chính +10]

Bạch Vân rít lên như bị chọc vào tim:

"Ngươi… dám…!

SƯ MUỘI LÀ NGƯỜI TA THÍCH 10 NĂM RỒI!!"

Lâm Phong nhướn mày:

"Vậy nàng biết không?"

"Ta… ta chưa nói…"

"Thế thì nàng chưa từ chối. Vậy ta còn cơ hội."

"NGƯƠI!!!"

Đại sư huynh như sắp nổ tung.

Đệ tử vây quanh bắt đầu xì xầm:

"Cái tên đó… là ai vậy?"

"Thảo nào sư muội ra hồ tắm lại gặp hắn…"

"Chắc trời se duyên…"

"Trời nào!? Hắn từ trên trời rơi xuống thật kìa!!"

Cô gái càng nghe càng ngại.

Nàng hét lên:

"Đừng nói nữa!! Không phải như các ngươi nghĩ!!"

Lâm Phong gãi đầu:

"Ờ thì… nếu muốn, ta có thể kể lại chi tiết lúc ta ngã vào người nàng…"

"NGƯƠI MUỐN CHẾT HẢ!!?"

Cô gái rút kiếm, mặt đỏ rực nhưng tránh nhìn vào mắt hắn.

Hệ thống:

[Ký chủ đã đạt được:

— Danh hiệu: "Kẻ Khởi Xướng Hiểu Lầm Cấp Môn Phái"

Tác dụng: Dễ bị đánh, nhưng cũng dễ được nhớ tới.]

Trong lúc hỗn loạn, một âm thanh trầm ổn vang lên:

"Chuyện gì ồn ào như cái chợ vậy?"

Tất cả im bặt.

Một bóng người bước đến — áo tím, khí tức mạnh khủng khiếp.

Hệ thống rung lên:

[Nhận diện:

— Trưởng Lão Vân Kiếm Môn

— Cảnh giới: Trúc Cơ Đại Viên Mãn

Cảnh báo: Một tát của ông ta có thể đánh ký chủ về thời nguyên thủy.]

Ông nhìn cảnh tượng—

Cô gái đỏ mặt,

Bạch Vân run rẩy,

Lâm Phong đứng giữa.

"Các ngươi gây chuyện gì vậy?"

Bạch Vân chỉ vào Lâm Phong, hét lên:

"Trưởng lão! Tên này làm nhục sư muội! Hai người vừa ngã ôm nhau!"

Cô gái vội xua tay:

"Không phải! Không phải như vậy!"

Trưởng lão nhìn Lâm Phong:

"Ngươi là ai? Tại sao xuất hiện trong hồ tắm nữ?"

Lâm Phong hít sâu.

Hệ thống cảnh báo:

[Cơ hội cuối để sống sót.

Hãy lươn lẹo một cách… cao cấp.]

Lâm Phong cười tự tin:

"Tiền bối, tất cả là… ý trời."

Trưởng lão: "???"

Lâm Phong chỉ lên trời:

"Ta từ trên trời rơi xuống.

Và rơi trúng đúng vị trí sư muội đây đang đứng."

Tất cả: "…"

Hắn chắp tay, nói tiếp:

"Tiền bối nghĩ xem—

Trong hàng vạn dặm, ta rơi đúng vào chỗ này.

Không phải vô tình.

Đó là thiên mệnh."

Trưởng lão nhíu mày.

Cô gái há hốc miệng.

Bạch Vân nổi điên.

Hệ thống rung lên:

[Điểm lươn lẹo cấp thần +50]

Trưởng lão trầm ngâm:

"Cũng… hơi có lý."

Bạch Vân:

"KHÔNG LÝ CHÚT NÀO HẾT!!"

More Chapters